nhật ký đặng thùy trâm review
Để đăng ký và nộp thuế điện tử hải quan nhanh chóng, chính xác nhất, bạn sẽ làm theo hướng dẫn mới nhất 2020 được chỉ dẫn ngay dưới đây: Bước 1. Đăng ký tài khoản nộp thuế hải quan điện tử. Để có thể tiến hành đăng ký tài khoản nộp thuế điện tử hải
SẢN PHẨM ĐÂY RỒI - MỤC LỤC. Cuốn nhật ký viết cho riêng mình đầy chân tình của một nữ bác sĩ nơi chiến trường, sau bom đạn ác liệt rơi vào tay kẻ thù, để rồi điều kỳ diệu từ tâm hồn mang tên Đặng Thùy Trâm đã khiến lòng người xúc động. những người lính
"Lí tưởng" mà liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thùy Trâm nhắc đến trong đoạn văn trên là lí tưởng hi sinh tuổi thanh xuân để lên đường chiến đấu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Ngoài cách trả lời như trên, học sinh có thể có cách diễn đạt khác tuy nhiên cần sát với nội dung được hỏi.
Website chia sẻ miễn phí sách hay về Hồi Ký - Tuỳ Bút được xem nhiều nhất. Nhật Ký Của Nancy. 23 Chương. Nhật Ký Đặng Thùy Trâm. 21 Chương. Những Ngày Thơ Ấu. 10 Chương. Tình yêu sau cùng. 14 Chương. Bút Ký Dưới Hầm. 22 Chương. Đế thiên đế thích. 9 Chương.
Quả là khóa học lý tưởng cho mùa tránh dịch những vẫn đảm bảo kiến thức lấy bằng JLPT, đã thế lại còn có quà: 🎁 Tăng khóa Online N3 (với khóa N3 Skype) 🎁 Toàn quyền trưng dụng kho bài tập, luyện đề tại Koseionline.vn. Đăng ký ngay để được tư vấn chi tiết bằng
Nhật Ký Đặng Thùy Trâm - Tái bản 07/05/2005 (Đặng Thùy Trâm) - GIẢM 14%, Tôi là Frederic Whitehurst. Tôi đã giữ ký ức về chị
Cách Vay Tiền Trên Momo. Có những tuổi trẻ gắn liền với hoài bão, với cống hiến, với khát khao. Cũng có những tuổi trẻ leo lắt như ngọn nến chưa kịp sáng đã vội tắt. Nếu bạn là một người trẻ đang loay hoay hay vô định trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, hãy đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Đọc để hiểu về cuộc đời ngắn ngủi của một cô gái đã sống và chết rồi để lại một bức tượng đài cho thế hệ về sau. Dù có hàng chục, hay hàng trăm năm nữa, người ta vẫn nhắc về bác sĩ Đặng Thùy Trâm nơi tuyến đầu chống giặc như biểu tượng của tuổi trẻ anh dũng, kiên cường. Về cuốn Nhật ký Đặng Thùy TrâmNhật ký Đặng Thùy Trâm – cuốn nhật ký của một bông hồng thépĐời sống nội tâm của cô bác sĩ trong Nhật ký Đặng Thùy TrâmNhững con chữ lay động trái tim người đọcLời kếtCảm Nhận Của Độc Giả Nhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn sách tổng hợp lại ghi chép trong những cuốn nhật ký viết tay của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, khi nghe tiếng gọi của Tổ Quốc, Thùy Trâm đã đăng ký vào Đức Phổ, Quảng Ngãi làm bác sĩ cứu thương. Giữa mưa bom bão đạn và những trận càn quét của địch, Thùy Trâm vẫn hàng ngày viết nhật ký để lưu lại những kí ức chiến tranh và cũng là những lời tự thoại với chính bản thân mình. Chị bộc bạch hết suy nghĩ, nhớ thương, mong chờ của mình ra những trang giấy trắng. Review sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm Sách hay nên đọc Review sách Không diệt không sinh đừng sợ hãi – Ôm lấy trái tim đang run rẩy và an ủi tâm hồn đang sợ hãi Cuối cùng, Đặng Thùy Trâm cũng như bao chàng trai, cô gái Việt Nam trong thời chiến, đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do. Cuốn nhật ký được nhặt bên thi hài của Thùy Trâm đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng một người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì “trong đó có lửa”. Trải qua bao nhiêu năm lưu lạc, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã tìm về đất mẹ và trở thành những dòng văn lay động trái tim của hàng triệu con người. Công ty phát hành Nhã Nam Ngày xuất bản 2018-08-01 171854 Kích thước x 20 cm Loại bìa Bìa mềm Số trang 290 Nhật ký Đặng Thùy Trâm – cuốn nhật ký của một bông hồng thép Cuốn nhật ký đã phơi bày thực tế tàn khốc của cuộc chiến tranh chống Mỹ. Cuốn sách giống như một thước phim đen trắng nhưng vô cùng sống động kể lại những trận đánh ác liệt của quân và dân ta. Có những trang sách khiến người đọc phải rùng mình căm thù tội ác của giặc. Nếu đã đọc sách, bạn sẽ không thể quên được hình ảnh những người lính bị bom dội cụt tay, mất cả đôi chân hay bỏng toàn cơ thể. Trên con đường giải phóng đất nước, Thùy Trâm đã tiếp xúc với anh em bộ đội và cả người thân của họ nữa. Có những người mẹ Việt Nam anh hùng tiễn con đi không có ngày trở lại, có những người vợ đã mất chồng và 3, 4 đứa con. Những hy sinh trong chiến tranh hẳn người Việt Nam nào cũng đã từng được nghe qua các phương tiện đại chúng. Nhưng chỉ khi đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm, nghe những lời tâm sự của người con gái ngày đêm đối mặt với bom đạn, ta mới thấu được những khắc nghiệt đến kinh người của cuộc chiến tranh độc ác. Đời sống nội tâm của cô bác sĩ trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm Cuộc chiến càng khốc liệt thì nội tâm người lính càng biến động phong phú. Cách xa gia đình hàng ngàn cây số, suốt mấy năm trời chẳng được đón giao thừa cùng mẹ cha. Là những lúc lòng hoang hoải khi chỉ sau một đêm thức giấc, các đồng chí đã vĩnh viễn ra đi, cả công sự đã bị giặc giã đến tiêu điều. Review sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm “..nhưng sao lúc này đây mình cảm thấy thèm khát đến vô cùng bàn tay chăm sóc của một người mẹ mà thực ra là một bàn tay của người thân hay tệ hơn chỉ là một người quen cũng được. Hãy đến với mình, nắm chặt bàn tay mình trong lúc cô đơn, truyền cho mình tình thương, sức mạnh để vượt qua những chặn đường gian khổ trước mắt” Thùy Trâm vẫn thường tự nhận mình là cô gái tiểu tư sản với những tình cảm rất đỗi đời thường. Cuốn nhật ký đã làm sống lại những tâm tư của một cô gái đang trong độ tuổi đẹp nhất. Sách hay nên đọc Review sách Không bao giờ là thất bại Tất cả là thử thách – Khao khát mạnh mẽ để vươn lên Càng tâm huyết với nghề bao nhiêu thì tình cảm Thùy Trâm dành cho bệnh nhân lại càng lớn bấy nhiêu. Giữa nơi núi rừng heo hút, Thùy Trâm vẫn dành tình cảm sâu sắc cho người em nuôi, đó chẳng phải tình cảm nam nữ thông thường mà còn là tình người, tình cách mạnh trao cho nhau trong những ngày gian khổ nhất. Thùy luôn yêu Tổ Quốc, yêu Đức Phổ và nhớ về Hà Nội thân yêu. Đi đến nơi nào, Thùy cũng dành cho người dân những tình yêu nồng đượm, thứ tình cảm giản dị mà quả là xa xỉ trong cuộc sống hiện đại ngày nay. Những con chữ lay động trái tim người đọc Càng đọc đến cuối cuốn sách, tôi càng cảm thấy nặng lòng vì cuộc chiến đang vào hồi gay cấn và điều ấy có nghĩa cuộc đời Thùy Trâm sắp kết thúc. Cuốn nhật ký khép lại vào ngày những dòng chữ cuối cùng… Chưa một lần run sợ, chưa một lần trốn chạy, Thùy Trâm cũng như bao thanh niên Việt Nam thời ấy, họ hy sinh khi chẳng ai biết mặt đặt tên. Review sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm Có một câu nói của bác sĩ Đặng Thùy Trâm mà đến nay vẫn đang truyền cảm hứng cho biết bao người “Đời người phải trải qua giông tố, nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Mỗi khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống này, hãy nhớ tới cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm để tiếp thêm cho mình động lực đứng dậy. Lời kết Thật khó để có thể kể lại cuốn nhật ký của một người khác. Hãy đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm để đưa mình sống lại quá khứ đau thương mà anh hùng, cứng rắn nhưng cũng không kém phần lãng mạn của người bác sĩ trẻ. Thùy Trâm ra đi khi mới 27 tuổi – cái tuổi đáng lẽ được tận hưởng trọn vẹn nhất những ngọt ngào của tình yêu và hạnh phúc. Thùy Trâm đã ra đi, nhưng ngọn lửa trong tim cô thì còn sống mãi. Cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã có một cuộc hành trình kì diệu, vượt qua không gian và thời gian để đến với người đọc chúng ta ngày hôm nay. Xin mượn những câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm để thay cho lời kết Nhưng em biết không Có biết bao người con gái, con trai Trong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổi Họ đã sống và chết Giản dị và bình tâm Không ai nhớ mặt, đặt tên Nhưng họ đã làm ra Đất Nước. Cảm Nhận Của Độc Giả
Cuốn nhật ký nhỏ của bác sỹ Đặng Thùy Trâm trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ tại chiến trường Đức Phổ Quảng Ngãi từ ngày ngày 8 tháng 4 năm 1968 đến ngày 20 tháng 6 năm sỹ – bác sỹ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26/11/ 1942 tại Hà Nội trong một gia đình “tiểu tư sản” có bố là bác sỹ ngoại khoa, mẹ là dược sỹ. Năm 1966 khi đất nước đang bị chia cắt hai miền Nam Bắc, tiếng gọi của chiến trường miền Nam đã thôi thúc nữ thanh niên 22 tuổi vừa tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội lên đường. Để lại gia đình cha mẹ cùng các em người con của Tổ Quốc đã quyết tâm thực hiện lý tưởng của bản tuổi thế hệ thanh niên ngày trước tràn đầy tinh thần nhiệt huyết, trong đầu là lý tưởng cách mạng không lúc nào thay đổi. 22 tuổi ngày nay sau mấy chục năm chiến tranh chúng ta đang làm gì. Có bao nhiêu nhiều đang sống vì ba điều quan trọng nhất cuộc đời là lý tưởng, sự nghiệp và tình yêu như cô gái bé nhỏ Đặng Thùy nhật ký nhỏ bé ghi lại những tâm sự của cô gái nhỏ những ngày xa nhà đang làm nhiệm vụ tại các khu bệnh xá cứu chữa cho thương binh. Cuốn nhật ký “có lửa” đã khiến cho người lính Mỹ Frederic Whitehurst vô cùng cảm phục và đã tìm mọi cơ hội để có thể đưa nó về với gia đình cố liệt sỹ vào năm đọc vừa cảm nhận một sự buồn man mác bởi đã biết trước số phận của người con gái ấy. Cô gái có một sự tự trọng, thanh cao, một tâm hồn cao ngạo, mạnh mẽ, một ý chí, niềm tin và hy vọng. Đọc đến những dòng cuối cùng cuốn sách khiến cho những tế bào trong người như có điện, một sự cảm phục sâu đi ở tuổi hai mươi bảy cô gái ấy không hề hối hận, cô đã hy sinh để bảo vệ những chiến sỹ, hy sinh vì đất nước. Lý tưởng của cô đã thực hiện được, sự nghiệp của cô cũng đã thực hiện được. Nhưng cô đã không thể có được một tình yêu đẹp, sự hạnh phúc trong tình yêu của cô là những hồi ức đẹp Nhật ký Đặng Thùy TrâmCông ty phát hành Nhã NamNgày xuất bản 08-2018Kích thước x 20 cmLoại bìa Bìa mềmSố trang 290Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Hội Nhà VănNội dung và cảm nhận về cuốn sách – Nhật ký Đặng Thùy Trâm Cuốn sách gồm 4 phần với phần đầu là phần giới thiệu về hành trình đưa hai cuốn nhật ký về với gia đình bác sỹ Đặng Thùy Trâm. Hai phần tiếp tiếp theo là quyển 1 và quyển 2 cuốn nhật ký, phần cuối là phía sau cuốn nhật ký kể về sự hy sinh của bác sỹ Đặng Thùy dòng nhật ký ngắn bất cứ khi nào cô có thời gian hoặc khi cô muốn chia sẻ. Cuốn nhật ký chính là một người bạn thầm lặng, chỉ có ở đây cô được sống với phần yếu đuối nhỏ bé trong trái tim mình. Ngoài kia chiến tranh khói lửa, biết bao thương binh đang chịu cảnh đau đớn, cô chỉ có thể mạnh mẽ hơn, động viên bản thân mình phải cố gắng hơn nữa, phải sống vì những điều cao phải trực tiếp cầm súng trên chiến trường mới là chiến sỹ, những y bác sỹ như Đặng Thùy Trâm là những hậu phương chiến đấu vô cùng quan trọng. Xây dựng những trạm xá tạm hàng ngày cứu chữa thương binh, nhìn những người bệnh xanh xao yếu ớt những ca bệnh không thế cứu chữa, sống trong nỗi lo bị quân Mỹ càn quét, trạm chưa dựng xong có khi đã phải vội sơ cô gái nhỏ mới tốt nghiệp, lớn lên trong cảnh đất Bắc đã có được hòa bình, tưởng như sẽ khiến cô gục ngã trước những khó khăn, gian khổ nhưng không, cô luôn nuôi hy vọng trở thành một Đảng viên, một người con của Đảng, được chiến đấu và cống hiến hết mình. Một trạm trưởng nhỏ ban ngày chưa bệnh, ban đêm dạy học, luôn sẵn sàng cho các trường hợp di chuyển, bảo vệ thương binh. Chứng kiến những người thân quen bên mình ra đi đột ngột và đau đớn càng khiến cho tinh thần yêu nước, lòng căm thù giặc tăng thêm, ý chí muốn trả thù, muốn hòa bình của một người con gái dũng cảm. Những lời tự động viên tinh thần của bản thân, không được khiến cho mình yếu đuối không biết cô đã phải viết bao nhiêu lần. Cô gái tuổi hai mươi ấy khiến chúng ta cảm phục, ý chí của cô gái luôn dặn mình phải trưởng thành, phải cố sỹ Bác sỹ Đặng Thùy TrâmỞ Đặng Thùy Trâm mình luôn cảm thấy được nét tiểu thư trong tâm hồn cô, theo cách cô gọi có lẽ là tính cách tiểu tư sản. Không phải cô tiểu thư đỏng đảnh, yếu đuối mà là nét khí chất của một người hiểu biết, có lòng tự trọng cao, cô có lẽ là một người yêu ghét rõ ràng và sẽ không chịu khuất phục trước kẻ thù. Trong những trang nhật ký Đặng Thùy Trâm cô đã chia sẻ những tình cảm của mình, cô cũng là một cô gái bé nhỏ mong muốn tình yêu, cô cũng biết buồn, biết tủi thân nhưng cô sợ và cô ghét người ta thương hại. Cô buồn nhưng là nỗi buồn giấu sau những nụ cười, cô biết trân trọng chính bản thân mình, biết dành tình yêu của mình cho những người xứng có sự cảm thông, chia sẻ buồn thương, những nỗi đau với những thương binh nhưng cô chỉ thể hiện trong nhật ký mà thôi. Cô có tình thương yêu vô vàn đối với những đứa em nuôi, những người cô coi là thân thương, một tình thân không gì có thể so sánh, thân thương bằng chính tình cảm. Cô luôn đề cao những điều thuộc về tinh thần, không bao giờ mình gửi một món quà mà không có tình cảm kèm theo, như vậy thì người nhận sẽ buồn lắm. Hay có đoạn cô đã viết “Mình thì không được vậy, mình chỉ có thể cam chịu mọi nỗi khổ về mặt vật chất dành cho người thân nhưng tinh thần thì mình phải là kẻ được ưu tiên!”Kìm lại những nỗi lòng mình, những cô đơn, tủi thân của cá nhân đặt lý tưởng, sự nghiệp của Tổ Quốc lên trước. Sự hy sinh của cô cũng là một sự dũng cảm đến đau lòng. Người con gái Hà Nội đem lòng yêu mến quê hương Đức Phổ, người con gái đã ngã xuống vì độc lập dân số trích đoạn mình rất thích trong Nhật ký Đặng Thùy là cơ quan, một môi trường mà khó khăn gian khổ đang từng giờ từng phút thử thách với một cô gái tiểu tư sản như mình. Có gì đâu, nếu Th. đã sướng nhiều rồi thì bây giờ hãy nếm mùi chông gai cay đắng của cuộc đời. Biết sống sao đây, tốt hơn hết là Th. hãy ngẩng cao đầu mà sống, sống với tình cảm trong sáng, với lý tưởng cao đẹp của mình. “Hãy giữ vững tinh thần của người cộng sản, tinh thần trong suốt như pha lê, cứng rắn như kim cương và chói lọi muôn nghìn hào quang của lòng tin tưởng…”. rồi mà sao Th. vẫn là cô bé học sinh năm nào giận dỗi quay đi khi mà còn biết bao nhiêu điều chưa nói hết. Mình vẫn là cô bé Th. nũng nịu trong chiếc nôi tình cảm. Tình thương của mọi người thân yêu của mình là chiếc nôi mềm ru mình trong giấc mơ của tuổi trẻ. Bao giờ mình mới hết đòi hỏi cuộc đởi phải chiều chuộng mình Bao giờ mình mới biết nhẫn nại như những người mẹ hiền, vợ đảm cam chịu mọi đắng cay về mọi mặt đề gia đình êm ấm? Mình thì không được vậy, mình chỉ có thể cam chịu mọi nỗi khổ về mặt vật chất dành cho người thân nhưng tinh thần thì mình phải là kẻ được ưu tiên! mình không còn thơ dại nữa, mình đã lớn, đã dày dạn trong gian khổ nhưng lúc này đây sao mình cảm thấy thèm khát đến vô cùng bàn tay chăm sóc của một người mẹ mà thực ra là một bàn tay của một người thân hay tệ hơn chỉ là một người quen cũng được. Hãy đến với mình, nắm chặt bàn tay mình trong lúc cô đơn, truyền cho mình tình thương, sức mạnh để vượt qua những chặng đường gian khổ trước mắt. “Đánh giá của độc giả về sách Nhật ký Đặng Thùy TrâmNhận xét Sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm trên xét Sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm trên mua sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm -> Link giảm giá ở -> Link mua trên -> Link mua trên VinabookChúc các bạn đọc sách vui vẻ ! 132 views
Có những tuổi trẻ gắn liền với hoài bão, với cống hiến, với khát khao. Cũng có những tuổi trẻ leo lắt như ngọn nến chưa kịp sáng đã vội tắt. Nếu bạn là một người trẻ đang loay hoay hay vô định trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, hãy đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Có thể bạn quan tâm Đọc để hiểu về cuộc đời ngắn ngủi của một cô gái đã sống và chết rồi để lại một bức tượng đài cho thế hệ về sau. Dù có hàng chục, hay hàng trăm năm nữa, người ta vẫn nhắc về bác sĩ Đặng Thùy Trâm nơi tuyến đầu chống giặc như biểu tượng của tuổi trẻ anh dũng, kiên cuốn Nhật ký Đặng Thùy TrâmNhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn sách tổng hợp lại ghi chép trong những cuốn nhật ký viết tay của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, khi nghe tiếng gọi của Tổ Quốc, Thùy Trâm đã đăng ký vào Đức Phổ, Quảng Ngãi làm bác sĩ cứu thương. Giữa mưa bom bão đạn và những trận càn quét của địch, Thùy Trâm vẫn hàng ngày viết nhật ký để lưu lại những kí ức chiến tranh và cũng là những lời tự thoại với chính bản thân mình. Chị bộc bạch hết suy nghĩ, nhớ thương, mong chờ của mình ra những trang giấy trắng. Review sách Nhật ký Đặng Thùy TrâmCuối cùng, Đặng Thùy Trâm cũng như bao chàng trai, cô gái Việt Nam trong thời chiến, đã anh dũng hy sinh vì độc lập tự do. Cuốn nhật ký được nhặt bên thi hài của Thùy Trâm đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng một người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì “trong đó có lửa”. Trải qua bao nhiêu năm lưu lạc, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã tìm về đất mẹ và trở thành những dòng văn lay động trái tim của hàng triệu con ty phát hànhNhã NamNgày xuất bản2018-08-01 171854Kích x 20 cmLoại bìaBìa mềmSố trang290Nhật ký Đặng Thùy Trâm – cuốn nhật ký của một bông hồng thépCuốn nhật ký đã phơi bày thực tế tàn khốc của cuộc chiến tranh chống Mỹ. Cuốn sách giống như một thước phim đen trắng nhưng vô cùng sống động kể lại những trận đánh ác liệt của quân và dân những trang sách khiến người đọc phải rùng mình căm thù tội ác của giặc. Nếu đã đọc sách, bạn sẽ không thể quên được hình ảnh những người lính bị bom dội cụt tay, mất cả đôi chân hay bỏng toàn cơ con đường giải phóng đất nước, Thùy Trâm đã tiếp xúc với anh em bộ đội và cả người thân của họ nữa. Có những người mẹ Việt Nam anh hùng tiễn con đi không có ngày trở lại, có những người vợ đã mất chồng và 3, 4 đứa con. Những hy sinh trong chiến tranh hẳn người Việt Nam nào cũng đã từng được nghe qua các phương tiện đại chúng. Nhưng chỉ khi đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm, nghe những lời tâm sự của người con gái ngày đêm đối mặt với bom đạn, ta mới thấu được những khắc nghiệt đến kinh người của cuộc chiến tranh độc sống nội tâm của cô bác sĩ trong Nhật ký Đặng Thùy TrâmCuộc chiến càng khốc liệt thì nội tâm người lính càng biến động phong phú. Cách xa gia đình hàng ngàn cây số, suốt mấy năm trời chẳng được đón giao thừa cùng mẹ cha. Là những lúc lòng hoang hoải khi chỉ sau một đêm thức giấc, các đồng chí đã vĩnh viễn ra đi, cả công sự đã bị giặc giã đến tiêu sách Nhật ký Đặng Thùy Trâm“..nhưng sao lúc này đây mình cảm thấy thèm khát đến vô cùng bàn tay chăm sóc của một người mẹ mà thực ra là một bàn tay của người thân hay tệ hơn chỉ là một người quen cũng được. Hãy đến với mình, nắm chặt bàn tay mình trong lúc cô đơn, truyền cho mình tình thương, sức mạnh để vượt qua những chặn đường gian khổ trước mắt”Thùy Trâm vẫn thường tự nhận mình là cô gái tiểu tư sản với những tình cảm rất đỗi đời thường. Cuốn nhật ký đã làm sống lại những tâm tư của một cô gái đang trong độ tuổi đẹp nhất. Càng tâm huyết với nghề bao nhiêu thì tình cảm Thùy Trâm dành cho bệnh nhân lại càng lớn bấy nhiêu. Giữa nơi núi rừng heo hút, Thùy Trâm vẫn dành tình cảm sâu sắc cho người em nuôi, đó chẳng phải tình cảm nam nữ thông thường mà còn là tình người, tình cách mạnh trao cho nhau trong những ngày gian khổ nhất. Thùy luôn yêu Tổ Quốc, yêu Đức Phổ và nhớ về Hà Nội thân yêu. Đi đến nơi nào, Thùy cũng dành cho người dân những tình yêu nồng đượm, thứ tình cảm giản dị mà quả là xa xỉ trong cuộc sống hiện đại ngày con chữ lay động trái tim người đọcCàng đọc đến cuối cuốn sách, tôi càng cảm thấy nặng lòng vì cuộc chiến đang vào hồi gay cấn và điều ấy có nghĩa cuộc đời Thùy Trâm sắp kết thúc. Cuốn nhật ký khép lại vào ngày những dòng chữ cuối cùng… Chưa một lần run sợ, chưa một lần trốn chạy, Thùy Trâm cũng như bao thanh niên Việt Nam thời ấy, họ hy sinh khi chẳng ai biết mặt đặt tên. Review sách Nhật ký Đặng Thùy TrâmCó một câu nói của bác sĩ Đặng Thùy Trâm mà đến nay vẫn đang truyền cảm hứng cho biết bao người “Đời người phải trải qua giông tố, nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Mỗi khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống này, hãy nhớ tới cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm để tiếp thêm cho mình động lực đứng kếtThật khó để có thể kể lại cuốn nhật ký của một người khác. Hãy đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm để đưa mình sống lại quá khứ đau thương mà anh hùng, cứng rắn nhưng cũng không kém phần lãng mạn của người bác sĩ trẻ. Thùy Trâm ra đi khi mới 27 tuổi – cái tuổi đáng lẽ được tận hưởng trọn vẹn nhất những ngọt ngào của tình yêu và hạnh phúc. Thùy Trâm đã ra đi, nhưng ngọn lửa trong tim cô thì còn sống mãi. Cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm đã có một cuộc hành trình kì diệu, vượt qua không gian và thời gian để đến với người đọc chúng ta ngày hôm mượn những câu thơ của Nguyễn Khoa Điềm để thay cho lời kếtNhưng em biết khôngCó biết bao người con gái, con traiTrong bốn nghìn lớp người giống ta lứa tuổiHọ đã sống và chếtGiản dị và bình tâmKhông ai nhớ mặt, đặt tênNhưng họ đã làm ra Đất Nhận Của Độc Giả
Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ Việt Cộng đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật kí Đặng Thùy Trâm là những ghi chép hàng ngày của một người nữ bác sĩ về cuộc sống của chị nơi chiến tuyến. Cuốn nhật kí là thế giới riêng của người trí thức nhạy cảm mà không yếu đuối, tha thiết với cuộc sống mà không hề sợ hãi trước những gian nan. Ở đó ta vẫn gặp những băn khoăn trăn trở trước tình yêu, trước cuộc sống phức tạp hàng ngày, những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của một người con gái, nhưng đồng thời chúng ta cũng thấy được một ý chí mãnh liệt, những lời nói tự động viên cảnh tỉnh, một lòng can đảm phi thường - những điều đã làm nên một thế hệ anh hùng. Xem thêm Thế giới sẽ thế nào khi con người thực sự đạt được những điều đó? Đây hoàn toàn không phải một dự đoán vu vơ. Chiến tranh và bạo lực đã và đang ở mức thấp nhất trong lịch sử. Những thành tựu khoa học công nghệ đang giúp con người sống lâu hơn và chúng đang trên con đường giúp ta chấm dứt bệnh tật, đói nghèo. Và đây là ý tưởng khiêu khích nhất của Harari Nghe thì có vẻ tốt lành, nhưng việc đạt được giấc mơ về “niềm vui sướng, sự bất tử và tính thần thánh” có thể là tin xấu đối với loài người. Harari dự đoán về một tương lai tiềm năng khi mà số ít những người ở tầng lớp trên sẽ tự “nâng cấp” bản thân nhờ vào công nghệ gen và công nghệ sinh học, bỏ lại những hỗn loạn phía sau và biến thành một giống loài thần thánh như tên của cuốn sách; khi mà trí tuệ nhân tạo còn “hiểu rõ ta hơn cả ta hiểu chính mình”, và khi tầng lớp thần thánh cùng những con robot thông minh sẽ xem phần còn lại của loài người như đồ thừa. Harari đã làm rất tốt việc đưa cho chúng ta một viễn cảnh về tương lai tàn nhẫn này. Nhưng tôi vẫn lạc quan hơn bởi tương lai là thứ không định sẵn. Harari nêu ra rằng những tiến triển của con người hướng tới “niềm vui sướng, sự bất tử và tính thần thánh” vốn đã gắn liền với bất bình đẳng bởi vì một vài người sẽ vượt được lên đầu và rất nhiều sẽ bị bỏ lại. Tôi đồng ý rằng, những tiến bộ của loài người đang diễn ra nhanh chóng, và nó không tự động đem lợi ích đến cho tất cả. Thị trường tư nhân đang phục vụ cho nhu cầu của người dân theo đồng tiền, và vì vậy mà nhu cầu của người nghèo bị bỏ lại. Nhưng chúng ta có thể hành động để thu hẹp khoảng cách này và kìm thời gian cho sự thay đổi này lan rộng. Ví dụ, ta đã từng mất nhiều thập kỉ để tạo ra vắc xin và phổ biến chúng dần từ người giàu đến người nghèo; Ngày này – nhờ vào nỗ lực của nhiều công ty y dược, các tổ chức, chính phủ mà có những trường hợp, thời gian chênh lệch chỉ còn lại chưa đến 1 năm. Chúng ta cần cố gắng thu hẹp khoảng cách này hơn nữa, nhưng vẫn có một điều cần lưu ý Bất công là điều không thể tránh được. Theo như quan điểm của tôi, kịch bản về một ngày robot sẽ trỗi dậy và giành quyền thống trị chưa phải là điều thú vị nhất mà ta có thể nghĩ tới. Chắc chắn là khi trí tuệ nhân tạo càng trở nên quyền năng hơn thì ta lại càng phải đảm bảo chúng sẽ phục vụ con người và không phải là một mục đích nào khác. Đây là vấn đề về kỹ thuật – bạn có thể gọi là vấn đề về việc kiểm soát. Cũng không có gì nhiều để nói, khi mà công nghệ trong giả thiết còn chưa tồn tại. Cuốn sách là từng dòng nhật ký Cuốn sách là từng dòng nhật ký, những tâm tư cảm xúc, chí hướng của chị. Những ngày chiến tranh khốc liệt, cô bác sĩ nhỏ bé sẵn sàng dũng cảm xung phong ra chiến trường. Cô luôn mang trong mình sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, tình yêu với nghề. Đau nỗi đau của đồng bào của đồng đội. Chị cũng như bao cô gái, lạc quan, thông minh, sôi nổi, có cả tình cảm thầm kín. Đọc đoạn chị muốn đứng vào hàng ngủ của Đảng, đau đớn khi đồng đội ra đi... Mình đều ngưỡng mộ chị vô cùng. Sau bao nhiêu năm đọc cuốn sách mình vẫn luôn ghi nhớ về hình ảnh một nữ chiến sĩ quả cảm. Luôn nhớ chị từng viết "Đời phải trải qua giống tố những chứ cúi đầu trước giống tố. Một tinh thần bất khuất. Dù chị đã đi xa nhưng sẽ luôn được các thế hệ sau nhớ về, biết ơn." Hình tượng người phụ nữ trong thời kháng chiến Hôm nay, trên đất Hà Nội là một ngày lạnh giá, nhưng trên tay tôi lại đang cầm một ngọn lửa. Nhật ký Đặng Thùy Trâm là cuốn nhật ký êm dịu mà tàn khốc của cô bác sĩ trẻ gốc Hà Nội, rời gia đình và mảnh đất quê hương thân thuộc, sang chiến trường miền Nam xả thân cứu nước. Có lẽ, từ “xả thân” quá mức to tát, vĩ đại hóa hành động của cô, bởi cô chỉ là một trong trăm ngàn con người đang hiến dâng hề nhiệt huyết giỏi trẻ, đánh đổi lấy những ngày độc lập tự do cho Tổ quốc, nhưng một cô gái chân yếu tay mềm, vốn sinh trong gia đình tương đối khá giả, được học hành tử tế, hoàn toàn có thể trốn khỏi việc rời đi cứu nước, và còn là một cuộc chiến đẫm máu dài kỳ. Vậy mà cô làm được. Lúc vào đến chiến trường chân chính, bao đấng mày râu chẳng thể chịu được cảnh gươm kề cổ, súng kề vai, nhớ thương gia đình mà đào ngũ nhưng Đặng Thùy Trâm lại không. Hình tượng người phụ nữ trong thời kháng chiến được hình dung qua bao cụm từ đội quân tóc dài, giặc đến nhà đàn bà cũng đánh hay tám chữ "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Từ những cô em gái mở đường, những cô gái ở ngã ba Đồng Lộc, đội quân tóc dài những ngày Đồng khởi ở Bến Tre,... Và giờ là bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Vẫn là cô gái mộng mơ như khi còn trẻ nhưng ngày càng tăng thêm đôi phần đa sầu đa cảm, suy nghĩ kỹ lưỡng, cẩn thận nhưng tất cả đều được bao bọc dưới lớp vỏ cứng rắn bên ngoài. Bởi, làm phụ nữ nhưng đâu phải chẳng bằng đấng mày râu. Diệu Cảm nhận về Nhật ký Đặng Thị Thùy Trâm Cuốn sách gồm 4 phần với phần đầu là phần giới thiệu về hành trình đưa hai cuốn nhật ký về với gia đình bác sỹ Đặng Thùy Trâm. Hai phần tiếp tiếp theo là quyển 1 và quyển 2 cuốn nhật ký, phần cuối là phía sau cuốn nhật ký kể về sự hy sinh của bác sỹ Đặng Thùy dòng nhật ký ngắn bất cứ khi nào cô có thời gian hoặc khi cô muốn chia sẻ. Cuốn nhật ký chính là một người bạn thầm lặng, chỉ có ở đây cô được sống với phần yếu đuối nhỏ bé trong trái tim mình. Ngoài kia chiến tranh khói lửa, biết bao thương binh đang chịu cảnh đau đớn, cô chỉ có thể mạnh mẽ hơn, động viên bản thân mình phải cố gắng hơn nữa, phải sống vì những điều cao phải trực tiếp cầm súng trên chiến trường mới là chiến sỹ, những y bác sỹ như Đặng Thùy Trâm là những hậu phương chiến đấu vô cùng quan trọng. Xây dựng những trạm xá tạm hàng ngày cứu chữa thương binh, nhìn những người bệnh xanh xao yếu ớt những ca bệnh không thế cứu chữa, sống trong nỗi lo bị quân Mỹ càn quét, trạm chưa dựng xong có khi đã phải vội sơ tán. Cuốn nhật ký “có lửa” Cuốn nhật ký nhỏ bé ghi lại những tâm sự của cô gái nhỏ những ngày xa nhà đang làm nhiệm vụ tại các khu bệnh xá cứu chữa cho thương binh. Cuốn nhật ký “có lửa” đã khiến cho người lính Mỹ Frederic Whitehurst vô cùng cảm phục và đã tìm mọi cơ hội để có thể đưa nó về với gia đình cố liệt sỹ vào năm đọc vừa cảm nhận một sự buồn man mác bởi đã biết trước số phận của người con gái ấy. Cô gái có một sự tự trọng, thanh cao, một tâm hồn cao ngạo, mạnh mẽ, một ý chí, niềm tin và hy vọng. Đọc đến những dòng cuối cùng cuốn sách khiến cho những tế bào trong người như có điện, một sự cảm phục sâu đi ở tuổi hai mươi bảy cô gái ấy không hề hối hận, cô đã hy sinh để bảo vệ những chiến sỹ, hy sinh vì đất nước. Lý tưởng của cô đã thực hiện được, sự nghiệp của cô cũng đã thực hiện được. Nhưng cô đã không thể có được một tình yêu đẹp, sự hạnh phúc trong tình yêu của cô là những hồi ức đẹp đẽ. Một cuốn sách thế hệ trẻ nên đọc Đọc xong cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” tôi thật sự xúc động. Một tấm gương cao đẹp vì đức hy sinh, vì tình thương mà bác sĩ đã dành cho người thân, cho những đồng chí thương binh, cho những đứa em nuôi, cho Hà Nội, cho Đức Phổ kiên cường nơi ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống mỹ những năm 68, 69, 70 đáng để cho các thế hệ sau học tập và noi theo. Cuốn nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm, cho chúng ta sống lại thời kỳ bom đạn, chiến tranh, khói lửa. Bao nhiêu máu xương đã đổ xuống, bao nhiêu tấm gương hy sinh của các chiến sĩ giải phóng, bị thương chưa khỏi mà lại phải ra chiến trường. Người nữ bác sĩ trẻ ấy và những chiến sĩ giải phóng đã sống vì lý tưởng cao đẹp, vì niềm khát khao giải phóng Tổ Quốc khỏi cuộc chiến tranh tàn khốc và khát máu. Bao nhiêu hi sinh mất mát để có nền độc lập hôm nay. Mặc dù sống trong cảnh cái chết luôn rình rập nhưng bác sĩ luôn yêu đời, không nản chí, luôn sống vì lý tưởng cộng sản, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường. Bác sĩ đã ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ- mới 27 tuổi, cái tuổi đáng lẽ được hưởng tình yêu, hạnh phúc. Sự hy sinh của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm thật có ý nghĩa lớn lao. Bác sĩ Đặng Thùy Trâm đáng để chúng ta cảm “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” với cỡ chữ vừa, dễ xem, có thêm những bức ảnh ở phần cuối. Các bạn nên đọc cuốn nhật ký này. Cuốn sách được dịch thành 20 thứ tiếng Năm 2005, sau 35 năm lưu lạc trên đất Mỹ, cuốn nhật ký của bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở về Việt Nam trong vòng tay yêu thương của người thân, bạn bè. Từ khi cuốn nhật ký được biết đến, đã có biết bao cuộc vận động, bao phong trào ý nghĩa được phát động để người trẻ hôm nay học tập và noi gương người con gái Hà Nội kiên cường, bất biệt, cuốn nhật ký được dịch ra khoảng 20 thứ tiếng; góp phần giúp độc giả khắp thế giới thấy được những năm tháng chiến tranh ác liệt mà dân tộc ta đã phải trả bằng máu xương để có nền hòa bình độc lập ngày hôm nay. Cuốn Nhật ký cũng chính là cảm hứng để NSND Đặng Nhật Minh xây dựng bộ phim chính kịch lịch sử “Đừng đốt” làm xúc động lòng người trong và ngoài sĩ Đặng Thùy Trâm mãi là tấm gương cho thế hệ trẻ hôm nay - những người sinh ra và lớn lên sau chiến tranh, chưa từng nếm trải trận mạc, gian khổ, mất mát và hy sinh - biết trân trọng cuộc sống mình đang có, biết sống có ước mơ, có hoài bão và luôn vì mọi người.
Một cuốn nhật kí nhặt được bên xác của một nữ Việt Cộng đã suýt bị người lính Mỹ ném vào lửa, nhưng người phiên dịch đã khuyên anh ta nên giữ lại vì "trong đó có lửa". Nhật ký Đặng Thùy Trâm là những ghi chép thường nhật của một người nữ bác sĩ về cuộc sống của chị nơi chiến tuyến. Đây là thế giới riêng của người trí thức nhạy cảm mà không yếu đuối, tha thiết với cuộc sống mà không hề sợ hãi trước hiểm nguy. Ở đó, ta vẫn gặp những băn khoăn trăn trở trước tình yêu, trước cuộc sống phức tạp hàng ngày, những nỗi buồn, nỗi nhớ nhung, sự cô đơn của một người con gái, nhưng đồng thời chúng ta cũng thấy được một ý chí mãnh liệt, những lời nói tự động viên cảnh tỉnh, một lòng can đảm phi thường - những điều đã làm nên một thế hệ anh hùng của đất Rừng chiều sau một cơn mưa, những lá cây xanh trong trước ánh nắng, mỏng mảnh xanh gầy như bàn tay một cô gái cấm cung. Không khí trầm lặng và buồn lạ lùng. Cả khu nhà bệnh nhân im lặng, bên khu nhân viên cũng chỉ nghe thấy tiếng Hường rì rầm trò chuyện với ai. Một nỗi nhớ mênh mang bao trùm quanh mình. Nhớ ai? Nhớ ba, nhớ má, nhớ những người vừa ra đi… và nhớ cả một người bệnh nhân đang chờ mình đến với anh nữa. Bên trong nỗi nhớ hình như có một nỗi buồn sâu kín, thầm lặng nhưng rất nặng nề. Dù sao vết thương lòng vẫn đang rỉ máu, dù mình có muốn lấy công việc lấy mọi nỗi nhớ khác đè lên trên, nó vẫn trỗi dậy, xót xa vô cùng. Hãy quên đi Th. ơi! Hãy quên đi mà tìm lại niềm hy vọng mới mẻ xanh tốt trong lành hơn. Hãy lấy niềm tự hào mà quên đi thất vọng. Con người ấy đâu có xứng đáng với tình yêu trong trắng, chung thuỷ của Thuỳ. Ơi những người thân yêu của tôi trên quê hương Đức Phổ này, có ai hiểu và cảm thông hết nỗi lòng tôi chăng? Nỗi lòng một cô gái đầy ước mơ hy vọng mà không được đáp lại một cách xứng đáng? Một bài thơ làm tặng cho mình, bài thơ của một thương binh đang nằm viện, xuất phát từ lòng mến thương cảm phục đối với một người bác sĩ đã chăm sóc anh và mọi bệnh nhân khác một cách tận tình. Anh ta tìm hiểu kỹ về mình và viết bài thơ tặng. Bài thơ tràn ngập niềm mến yêu chân thành và nỗi đau xót trước mối tình tan vỡ của mình. Anh ta nói lên những lời nói xót xa cay đắng của một cô gái bị người yêu phụ bạc. Đọc bài thơ... mình buồn vô hạn, không thể kìm được mình ghi ngay dưới bài thơ đó một dòng chữ "Cảm ơn tình thương mến của anh, nhưng hình như anh chưa hiểu Trâm. Hứa với anh rằng sẽ có lúc nào đó để anh hiểu về một người con gái của XHCN", và mình đưa trả lại bài thơ. Ôi! Đây mới là điều đáng buồn nhất trong quan hệ với M.. Mọi người đều trách M., đều thương mình, nhưng mình xót xa biết bao nhiêu khi thấy người ta thương mình bằng một tình thương có cả sự thương hại nữa! Dù anh Thiết, dù Hào, Nghinh... ai ai đi nữa đã cảm thương san sẻ với mình, mình vẫn không muốn. Một mình đã đủ giải quyết rồi, một mình đủ sức chôn sâu cả nhín năm thương yêu yêu hy vọng ấy xuống tận đáy đất sâu rồi - mảnh đất tâm hồn mình vẫn màu mỡ, vẫn đủ sức để gieo lên đó một mùa hoa tươi đẹp được kia mà. Hỡi tất cả mọi người, không cần tưới lên mảnh đất ấy những giọt lệ xót thương đâu. Hoa thơm phải được tưới bằng nước mát trong lành. Mỗi ngày tình cảm với M. càng lạt phai đi và nỗi trách móc càng lớn dần lên. Mình đã và sẽ xa dần người bạn ấy. Anh đâu có xứng đáng với mình? Hường ơi! Hường đã chết rồi cho hết những đau xót này - nay một người ngã xuống, mai lại một người ngã xuống. Xương máu đã chất cao như ngọn núi căm thù sừng sững trước mắt chúng ta. Bao giờ! Bao giờ và bao giờ hỡi các đồng chí. Bao giờ mới đuổi hết lũ quân uống máu người không tanh ấy khỏi đất nước chúng ta. Vậy là hết, những đêm rì rầm tâm sự bên nhau không bao giờ có nưa. Bên tai mình còn nghe rõ giọng Hường trầm trầm tình cảm, Hường khen ngợi động viên mình, ca ngợi mối tình chung thuỷ cửa mình. Vậy là hết, những buổi cùng nhau tắm dưới suối nước, cùng nhau ăn một chén chè. Mình bỗng nhớ hôm nào gặp Hường bên bờ suối ở Nghĩa Hành, Hường ôm mình trong tay, hôn lên mái tóc, hôn lên má mình và cả hai cùng rưng rưng nước mắt. Nhìn chú Công vẫn bình thản sao? Mình nghe tin mà bàng hoàng như trong cơn ác mộng. Bao giờ không hay biết gì về tin sét đánh ấy, mình thấy xót xa như ai xát muối vào trong ruột. Mất một đứa con như Hường còn đau hơn mất cả khúc ruột. Chú ơi, hãy nén đau thương lại đi chú, nếu biết tin này! Và anh Quang, người con trai đã thuỷ chung chờ đợi Hường trong bao nhiêu năm nay cũng không bao giờ thực hiện được mơ ước nữa. Hường của anh đã vĩnh viễn nằm yên dưới nắm đất quê hương anh Mình cắt đứt câu chuyện bằng sự im lặng. Trong bóng tối mình vẫn nhận thấy sự băn khoăn của hai người bệnh nhân đang nói chuyện với mình. Hình như họ thấy được cái im lặng nặng nề đẫm nước mắt ấy của mình. Họ thương mình một cách chân thành thắm thiết, nhưng họ càng nói mình càng thấy khổ đau. Họ hỏi mình vì sao không đấu tranh cho quyền lợi chính trị, tại sao mình rất xứng đáng là một Đảng viên mà chi bộ không kết nạp. Vì sao, vì sao và vì sao ư? Ai mà trả lời được hở hai bạn mến thương. Quả tình tôi không thể trả lời được. Cái im lặng nặng nề của tôi cũng nói được với các bạn nhiều về sự bế tắc đó. Hầu như tất cả mọi người đều nói “Trâm rất xứng đáng là một người Cộng sản” vậy mà vẫn không được đứng trong hàng ngũ ấy. Nào phải mình không thiết tha nhưng càng thiết tha chỉ càng thấy khổ đau mà thôi. Mấy hôm nay rất buồn, ngày ngày những lá thư, những lời nói, những hành động tỏ lòng thương mến thiết tha vẫn đến với mình. Nhưng chính những tình thương ấy lại là những mồi lửa châm vào một đống củi đã khô từ lâu. Tại sao mọi người thương mến cảm phục mà Đảng lại khắt khe hẹp hòi đối với mình? Hội nghị Pans! Đây là những ngày tháng năm của 1954 đấy chăng? Mình hồi hộp theo dõi tin tức, biết chắc chắn rằng thắng lợi có được trong hội nghị này phải do thắng lợi trên chiến trường quyết định. Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần bước vào một đợt chiến đấu quyết liệt cuối cùng rồi sau đó ai còn, ai mất hãy hay. Dù còn dù mất cũng là những ngày vui bất tận khi hoà bình chân chính trở lại trên đất nước chúng ta. Hơn hai mười năm rồi khói lửa đau thương vẫn trùm lên dải đất hiền lành. Nước mắt chúng ta chảy nhiều rồi, xương máu cũng đổ nhiều rồi. Chúng ta có tiếc gì đâu để đổi lấy độc lập tự dòng chữ ghi trên bàn "Chị Trâm thương nhớ của em…". Dòng chữ của San. Một chuyện giản đơn vậy mà mình cảm động. Tình thương với San ngày càng thắm thiết. Có lần ngồi nói chuyện với San, hai chị em chị mà nhỏ tuổi hơn em cãi nhau về chuyện nếu phải chết thì ai nên chết. Mình nhường cho San sống bởi vì đời San chưa hề được hưởng sung sướng và bởi vì San là đứa con duy nhất của một bà mẹ goá đã ở vậy nuôi con từ năm hai mốt tuổi đến giờ. Vậy mà San cứ khăng khăng rằng mình phải sống, phải trở về với mẹ, với em, với Miền Bắc thân yêu đang trông đợi mình. Rõ vớ vẩn, chuyện không đâu vào đâu cả nhưng sao hai chị em đều cảm thấy thương nhau hơn. Mình muốn đối với San bằng một tình thương chân thực, trong lành mà e rằng có ai hiểu lệch vấn đề đi không. San năm nay hơn mình ba tuổi, đã có vợ và con năm tranh còn tiếp diễn, chết chóc vẫn diễn ra hàng ngày, từng giờ từng phút, dễ như trở bàn tay vậy. Mới tối qua Thìn và anh Sơn còn cùng bọn mình trò chuyện. Thìn còn dặn Lệ mua vải may áo, đêm nay hai người ấy chỉ còn là hai cái xác nằm dưới nắm đất của đất Đức Phổ mà lần đầu họ đặt chân đến ấy rồi. Chết quá dễ dàng, không có cách nào đề phòng được những tổn thất ấy cả. Buồn làm sao!Liên nói vậy mà đúng Hãy sống với nhau bằng tình thương chân thành đi kẻo rồi hối hận khi bạn mình đã chết rồi mới nghĩ rằng hồi còn sống mình đã không thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Riêng mình đã làm như vậy. Mà thật ra xưa nay mình vẫn giàu tình thương với tất cả mọi người, một tình thương yêu rộng rãi nhưng rất đỗi chân thành. Tất cả bệnh nhân trong bệnh xá này trong những lúc đau ốm nặng mình đều đến với họ bằng tinh thần trách nhiệm, bằng tình thương thắm thiết đó cho nên dù xa lạ bao nhiêu rồi cũng thấy có một cái gì gắn bó với người thầy thuốc mà họ thấy rất gần với họ ấy. Họ gọi mình bằng hai tiếng "Chị Hai", họ xưng em mặc dù lớn tuổi hơn mình và họ vui đùa, làm nũng với mình nữa. Giữa những ngày gian khó ác liệt này, mình đã tìm lấy niềm vui, sự an ủi nơi họ. Còn riêng tư, không Thuỳ ơi, đừng nghĩ đến nữa, hãy gạt đi những áng mây đang nhóm lên ở cuối góc trời, đừng đề nó nổi cơn phong ba bão táp giữa tâm hồn Thuỳ cuộc chạy càn quy mô nơi căn cứ, toàn bệnh xá di chuyển, vất vả vô cùng. Lòng mình nao nao thương xót khi nhìn thấy thương binh mồ hôi lấm tấm trên gương mặt còn xanh mướt, ráng sức bước từng bước một qua hết đèo lại dốc. Sau này nếu được sống trong hoa thơm nắng đẹp của Xã hội Chủ nghĩa hãy nhớ và nhớ mãi cảnh này, hãy nhớ sự hy sinh của những người đã đổ máu vì sự nghiệp chung, vì ai mà chúng ta vất vả thế này hở các đồng chí? Vì bọn quỷ cướp nước còn đang ở trên đất nước chúng ta cho nên… Ơi những người thương binh mà tôi thương yêu như những người ruột thịt, hãy cười lên trong gian khổ, hãy giữ mãi mối lạc quan vô bờ bến mà từ lâu nay các đồng chí đã giữ được dù trong hoàn cảnh khó khăn đến thế nào! đi vào thực tế càng thấy phức tạp. Con người sao sống với nhiều đòi hỏi quá đi. Không bao giờ thỏa mãn được cả. Càng ngày càng muốn hoàn chỉnh, càng ngày càng lắm yêu cầu và trong những bước tiến lên ấy bao nhiêu là gai góc cản trở, nếu không vững trí bền tâm sẽ dễ dàng thất cô gái sống với bao suy nghĩ kia ơi, nghĩ làm gì cho nhiều để rồi phải nặng những đau buồn. Hãy cứ tìm lấy những niềm vui đi, hãy cứ sống giàu lòng tha thứ, giàu sự hy sinh một cách tự giác đi. Đừng đòi hỏi ở cuộc đời quá nhiều vẫn cứ rơi hoài. Mưa càng thêm buồn thấm thía và mưa lạnh làm cho người ta thèm khát vô cùng một cảnh sum họp của gia đình. Ước gì có cánh bay về căn nhà xinh đẹp ở phố Lò Đúc để cùng ba má và các em ăn một bữa cơm rau muống và nằm trong tấm chăn bông ấm áp ngủ một giấc ngon lành. Đêm qua mơ thấy Hòa bình lập lại, mình trở về gặp lại mọi người. Ôi, giấc mơ Hòa bình lập lại đã cháy bỏng trong lòng cả ba mươi triệu đồng bào ta từ lâu rồi. Vì nền Hòa bình độc lập ấy mà chúng ta đã hy sinh tất cả. BIết bao người đã tình nguyện hiến dâng cả cuộc đời mình vì bốn chữ Độc lập Tự do. Cả mình nữa, mình cũng đã hy sinh cuộc sống riêng mình vì sự nghiệp vĩ đại lá thư mộc mạc chân thành vẫn không sao an ủi và làm vơi đi nỗi nhớ thương của mình. Anh em bè bạn ở đâu cũng nhớ, cũng thương mình vậy mà sao mình vẫn thấy cô đơn. Mình chưa được đứng trong một tập thể tiên phong nhất. Trái tim mình thiếu ngọn lửa của Đảng và của tình yêu sưởi ấm. MÌnh đã đến với Đảng bằng cả con tim chân thành tha thiết, nhưng hình như sự đáp lại lại không hề như với M. - anh cũng đã không xứng đáng. Cuộc đời có ba việc lớn” Lý tưởng, Sự nghiệp và Tình yêu, chưa việc nào mình đạt được cả. Vì vậy không buồn sao ngày này nhớ nhà vô kể, trong gió rừng mình nghe tưởng như khóm mía sau nhà đang xao xác trở mình cọ lá vào nhau. Nắng hè chói chang, mình tưởng như đang cùng bạn bè học tập và vui đùa trong những chiều hành lang đầy nắng ở bệnh viện Bạch Mai. Bất cứ một hình ảnh, một âm thanh nào cũng đều có thể gợi lại những ngày sống trên miền Bắc Xã hội Chủ nghĩa. Bây giờ ngoài ấy ra sao? Ba má làm việc có thoải mái không? Có gặp vướng mắc gì trong công tác không? Ba má yêu thương ơi, đứa con gái mà ba má đã cưng từ thuở nhỏ ấy bây giờ đang thật sự bước vào một cuộc đời, một cuộc đời thực tế hết sức với đầy đủ mọi mặt Yêu thương, căm giận, tin tưởng, đau buồn, một cuộc đời có đầy đủ máu, nước mắt, mồ hôi và cả thắng lợi giành được từ trong muôn vàn gian khổ má có tin rằng con sẽ vượt qua được không? Đứa con gái đa sầu đa cảm nhưng lại giàu niềm vui và nghị lực của ba má sẽ thắng. Đó là một lời hứa nghiêm túc đó ba má được mười lá thư miền Bắc một lúc. Mỗi người một vẻ nhưng tất cả đều toát lên niềm thương yêu tha thiết đối với mình và mỗi người mỗi nét vẽ thành một bức tranh sôi động về miền Bắc anh hùng. Miền Bắc thân yêu vẫn khỏe mạnh vươn lên trong bom rơi lửa đạn. Chiến tranh không hề làm chậm bước đi của đất nước ta trên đường chiến thắng. Đất nước như một người trai đầy nghị lực, dù vết thương đau nhưng chàng trai vẫn đi nụ cười trên môi và niềm tin trong đôi mắt. Mình đã gặp biết bao người trai như vậy trên đất miền Nam anh hùng này và hôm nay, qua những lá thư miền Bắc, hình ảnh chàng trai ấy lại hiện lên vĩ đại và sinh buổi chiều như chiều nay, nắng vàng yếu ớt đang xuyên qua khung cửa. Rừng cây im lặng… Cái nóng bỏng của cuộc chiến đấu ngoài kia không về đến đây chăng? Mình lặng yên lắng nghe tiếng rì rầm thảo luận của các nhóm học sinh đang ôn thi. Học sinh! Sao lòng mình tràn ngập mến thương đối với những người em ấy. Nhất là đối với Thuận một cán bộ của lớp. Thuận ham học, chăm làm, hồn nhiên và rất tế nhị. Điều cơ bản làm mình thương Thuận là hoàn cảnh đau xót của Thuận và cái nghị lực phi thường của Thuận - hai chiếc tang còn trên ngực, mình vẫn thấy Thuận có những phts ngồi lặng yên một mình đăm đăm suy nghĩ và khẽ thở dài. Nhưng trước mặt mọi người và trong mọi lĩnh vực công tác Thuận luôn giữ được vẻ hăng say, sôi nổi. Nhìn Thuận học và làm ít ai hiểu được điều gì đã xảy ra với Thuận. Bỗng dưng mình so sánh Thuận với Nghĩa - đứa em trai mới của mình và thấy ở Thuận có những nét đáng yêu, đáng quý như Nghĩa. Muốn xem Thuận như một đứa em để mình sưởi ấm cho cuộc sống tình cảm cô đơn đau xót của Thuận. Mà có nên như vậy không nhỉ? Xét kỹ chiều hôm ấy 26 tháng 1 năm 67 mình rời Phổ Hiệp ra đi. Sân nhà Thường đông nghịt những người đến đưa tiễn mình. Xúc động làm mình lúng túng, chẳng biết làm gì mình ngồi xuống cạnh mẹ Thường bốc củ bảo vào thúng. Lúc ngẩng lên mình bỗng sửng sốt vì một đôi mắt đăm đăm nhìn mình, đôi mắt đen to rất hiền, long lanh nước mắt. Đôi mắt nhìn mình buồn vô hạn và tràn ngập một tình thương yêu thiết tha. Đó là đôi mắt của quen Khiêm trong những ngày ác liệt của mùa khô 1967 khi mình về công tác tại Phổ Khánh. Người giáo viên trẻ ấy đã đến với mình bằng cả tình thương mến và cảm phục rất chân thành. Tâm hồn những người đã qua thời học sinh có những nét dễ cảm thông nhau. Những ngày nằm dưới công sự mình kể cho Khiêm nghe về Paven15 và Ruồi Trâu, về những bài thơ mình yêu thích Ai viết tên em thành liệt sĩ Bên những hàng bia trắng giữa đồng Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí Một tấm lòng trong vạn tấm lòngKhiêm cũng rất thích các bài Núi Đôi, Quê Hương. Rồi Khiêm kể cho mình nghe cuộc đời học sinh vào tù ra tội của Khiêm. Khiêm đã ở tù ba năm, đi khắp nhà lao tỉnh, Huế… Bọn giặc đánh đập nhiều lần làm Khiêm gầy đầu chỉ là mến nhau nhưng sau mình trở nên thân với Khiêm bằng một tình bạn rất đỗi trong trắng và chân thành. Công tác đồng bằng được một thời gian, mình về căn cứ. Từ buổi xa Khiêm đến nay gần một năm rồi nhưng mình vẫn cảm thấy có một đôi mắt đen buồn, long lanh nước mắt đang nhìn mình trong buổi chia có ngờ lần chia tay đó lại là vĩnh biệt. Khiêm đã chết rồi! Trong một buổi đi càn giặc Mỹ đã tìm thấy công sự của Khiêm. Chúng mở nắp cống sự, Khiêm vọt lên dùng quả lựu đạn duy nhất trong tay quăng vào lũ giặc. Bọn quỷ khát máu sợ hãi nằm rạp xuống. Khiêm chạy được một đoạn nhưng quả lựu đạn chó chết đã câm, bọn giặc chồm dậy đuổi theo Khiêm và đến băm nát người Khiêm. Khiêm chết rồi, đôi mắt đen dịu hiền giờ đây mở trừng căm giận. Mái tóc đen xanh của Khiêm giờ đây đẫm máu và bụi cát. Những hạt cát của quê hương quyện vào mái tóc của người thanh niên anh dũng. Chiếc áo Ninfan màu xám giờ đây rách nát và loang lổ máu. Chiếc áo ấy Khiêm đã mặc hôm đầu tiên gặp mình, cũng chiếc áo ấy Khiêm đã cùng Th. len lỏi trên con đường nhỏ hẹp đầu gai lưỡi hùm của 31, 32, 33, Quy Thiện của 15, 19 “chú trung hải”16. Và cũng chiếc áo ấy một đêm trăng đẹp từ Phổ Khánh trở về. Gió lạnh từ biển thổi vào làm Kh. khẽ run. Th. đã đưa chiếc áo của Quế cho Khiêm mặc, trên nền áo xám giản dị nổi bật màu đỏ đậm đà như lời Khiêm hôm ấy “Thùy ơi! Trên đời này trừ ba má, Khiêm không ai thương ai hơn Thùy, kể cả người yêu Khiêm”.Khiêm đã hy sinh rồi! Nghe tin mình bàng hoàng không tin là sự thực. Khi đã chắc chắn Kh. chết, mình không khóc, có phần bình thản nữa. Mình đã dùng nghị lực khống chế nỗi xúc động. Nhưng mỗi giây phút qua đi, nỗi đau thương mới lớn dần và giờ đây nước mắt mình giàn giụa. Mình khóc một mình bên ngọn đèn khuya, những giọt nước mắt mằn mặt chảy dài trên mặt rồi rơi xuống lăn trên vạt áo mình. Khiêm ơi, có cách nào nghe được lời Thùy nói một lần nữa hay không? Hãy nghe đây lời hứa trả thù cho Khiêm. Hứa bằng đau thương xé ruột, bằng căm thù bầm gan. Và hứa bằng cả thương nhớ không bao giờ phai nhạt. Nghe chăng Khiêm, người bạn bất tử trong lòng tôi! đầu thu tươi vàng óng ả tràn ngập cả khu rừng. Nắng đầu thu với những cơn gió se môi và se cả lòng người. Lại nhớ… nhớ mênh mông sâu thẳm như lòng đại dương đang ôm tròn thân mình dải đất Việt Nam. Nhớ từ một người bạn hiền lành, kín đáo có ngôi nhà nhỏ cuối phố Đội Cấn, nhớ đến đứa em tinh nghịch có mái tóc mềm kẹp bổng lên cao, nhớ một đứa em trai miền Nam vừa gửi thư tạm biệt trước lúc lên đường đi học, nhớ một đứa em thân thiết có đôi mắt long lanh dưới hàng mi dài và nhớ sao một người thân yêu đã vĩnh viễn nằm yên nghỉ trên bờ biển quê nước ơi! Bao giờ cho nhớ thương nguôi bớt, bao giờ cho đất nước thanh bình? Mình biết ngày thắng lợi không xa nữa nhưng sao vẫn thấy hạnh phúc xa vời quá. Liệu có được thấy ngày hạnh phúc ấy nữa không? “Người cộng sản rất yêu cuộc sống nhưng khi cần vẫn có thể nhẹ nhàng mà chết được”. Chết mà vẫn yêu sao cuộc sống, cuộc sống mà người ta đã đổi bằng mồ hôi nước mắt và máu xương suốt hai mươi ba năm Bắc đã hòa bình! Tiếng bom rơi phi nghĩa đã câm hẳn rồi trên miền Bắc thân yêu của Bắc ơi! Niềm vui đang rạng rỡ trên mười sáu triệu khuôn mặt ấy còn đọng một nét khổ đau. Vì miền Nam, miền Nam còn đau thương khói lửa, vì miền Nam còn nặng những tiếng gầm gào của bầy quỷ má và những người thân thương ngoài đó trong niềm vui hôm nay không thể không chạnh lòng nghĩ đến miền Nam và nghĩ đến mình. Thì hãy cứ vui đi, dù niềm vui chưa trọn chi tiết bởi Ngô Yến - BookademyHình ảnh Ngô Yến-Theo dõi fanpage của Bookademy để cập nhật các thông tin thú vị về sách tại link Bookademy* Bản quyền bài viết thuộc về Bookademy - Ybox. Khi chia sẻ hoặc đăng tải lại, vui lòng trích dẫn nguồn đầy đủ "Tên tác giả - Bookademy." Các bài viết trích nguồn không đầy đủ cú pháp đều không được chấp nhận và phải gỡ bỏ.
Mình từ nhỏ đã được tiếp xúc với sách, nhất là sách có nội dung liên quan đến chiến tranh – lịch sử. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” là cuốn sách mình đã đọc khi còn bé lắm, nên mình đã quên hầu hết nội dung của cuốn sách, chỉ nhớ là mình thấy hay thôi. Sau này, giữa các thể loại sách trinh thám, romance,…thì “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” hoàn toàn bị lu mờ, cho đến những ngày gần đây mình nổi hứng đọc lại. Đọc những phần đầu tiên của cuốn nhật ký, mình chỉ biết ngạc nhiên và cảm phục. Ngạc nhiên vì những suy nghĩ, tâm tình sâu sắc đến lạ, nói là thánh thiện như trong truyện cổ tích cũng không ngoa. Cảm phục là bởi trong từng dòng của trang nhật ký, dường như luôn toát ra một thứ cảm xúc chân thành mãnh liệt. Rõ ràng, khi lớn lên, cảm xúc và tâm tưởng đều đã trưởng thành hơn, việc cảm nhận một tác phẩm lại mang đến một luồng gió mới khác hẳn. Đọc cuốn sách, mình như nhìn thấy hình ảnh Đặng Thùy Trâm sống động qua từng trang giấy. Mình thấy cô gái Thùy Trâm giàu lòng yêu thương bệnh nhân, anh em, bạn bè – San, Thuận, Nghĩa, Liên, qua những trăn trở về cuộc sống, về tình yêu một cách rất đời thường, rất con gái của chị. Mình thấy bác sĩ Thùy tận tâm, dũng cảm, luôn quan tâm và chăm lo đến bệnh nhân của mình”Những người như anh mà tôi không cứu chữa được thì đó là điều đau xót khó mà phai đi trong cuộc đời phục vụ của một người thầy thuốc”. Mình thấy hình ảnh một nữ chiến sĩ kiên trung, luôn ngập tràn tình yêu quê hương, tổ quốc và niềm căm hận đau đáu với giặc Mĩ, với “lũ quỷ khát máu”; một cán bộ cộng sản luôn trau dồi đạo đức và tác phong qua những buổi chỉnh huấn Đảng. Càng đọc, mình càng cảm nhận được tâm hồn một cô gái trí thức Hà Nội đa sầu cảm nhưng cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Dường như chị không lúc nào nghĩ cho chị, tình thương của chị luôn hướng về những người xung quanh. Thông qua nhật ký Đặng Thùy Trâm, mình thấy được bộ mặt tình hình Việt Nam thời bấy giờ. Mình thấy tinh thần máu lửa của lớp thanh niên, các em nhỏ đã anh hùng từ trứng nước trong kháng chiến chống Mỹ. Mình thấy sự đấu tranh tinh thần của Đặng Thùy Trâm trước những dị nghị về giai cấp tiểu tư sản của một phần nhỏ bộ phận Đảng viên,… Từng người, từng người một hy sinh, nhưng sự hy sinh đó lại càng thổi bùng lên sự căm thù quân giặc và sự quyết tâm kháng chiến” Bọn Mĩ như những con quỷ hút máu đang cắn trộm chúng ta, bao giờ đuổi được hết bọn chúng khỏi đất nước Việt Nam thì lúc đó máu mới ngừng chảy. Mỹ quét, Mỹ càn, khó khăn gian khổ là thế nhưng không một ai nhụt chí. Giữa bom đạn chiến tranh ác liệt vẫn sáng lên tình cảm thân thương của tình đồng chí, tình người. Trong hoàn cảnh không biết được đây là lần cuối gặp nhau hay không, người ta thường dành cho nhau sự ân cần hơn bao giờ hết. Cuộc hội thoại giữa Thùy với Tẩn chỉ là một trong rất nhiều những quan tâm, tình người với người thời chiến “Rủi ro mình hy sinh thì sao chị?” “Thì thôi chớ sao!” “Không, em không chịu đâu, em thì đã đành, còn chị rồi ba má sẽ nghĩ sao…” Cuốn nhật ký cũng giúp mình cảm nhận thêm nỗi đau chiến tranh và càng trân trọng thêm cuộc sống hoà bình mà mình đang tận hưởng. Mình thương xót cho nỗi đau mất người thân do tội ác quân giặc; nỗi đau của những chiến sĩ thương tật, tàn phế; nỗi đau của gia đình, của những người ở lại. Biết bao nhiêu tuổi trẻ đã ngã xuống vì một ước mơ hoà bình, độc lập? Biết bao nhiêu máu đã chảy, nước mắt đã rơi để có được ngày hôm nay. Đọc cuốn sách, mình hiểu thêm được giá trị lớn lao của hoà bình, trong mình trào lên sự biết ơn vô hạn công sức của các chiến sĩ cũng như lòng thất vọng đối với một số phần tử đã lãng quên hoặc cố tình quên đi nỗi đau của dân tộc, vô ơn đối với máu xương của người đã khuất, dù chiến tranh mới chỉ rời xa gần nửa đời người mà thôi. Câu chữ trong “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” tuy êm đềm, nhẹ nhàng nhưng thẩm thấu một nỗi niềm và ý chí vô hạn, đong đầy đến mức thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu đã ngăn cản người lính Mỹ Fred Whitehurst”Fred, đừng đốt cuốn sổ này, bản thân bên trong nó đã có lửa rồi”. Để rồi 35 năm sau chiến tranh, Fred vẫn giữ gìn cuốn nhật ký và trả lại cho gia đình nữ liệt sĩ sau công cuộc tìm kiếm tưởng chừng không kết quả. Mình đã khóc khi đọc đến cuối sách, Fred kể lại cho mẹ Đặng Thùy Trâm nghe về sự hy sinh của chị “Con gái bà đã một mình chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn mình. Ở bất cứ đất nước nào trên thế giới điều đó đều được gọi là ANH HÙNG và những người anh hùng đều được tất cả mọi người tôn kính dù người đó là đàn ông hay đàn bà. Thế giới phải được biết về sự dũng cảm của con gái bà và mãi mãi học hỏi được điều gì đó từ tình yêu và những suy nghĩ của chị”. Mình sẽ không đưa ra một thang điểm nào, đối với mình, trước một cuốn sách như “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, mọi thang điểm đều trở nên vô giá trị. Hôm nay là 30/4 – ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, mình xin phép được cúi đầu cảm ơn tất cả các chiến sĩ đã đấu tranh cho độc lập tự do của Tổ quốc, các liệt sĩ không tên và cả các anh hùng chưa được tìm thấy mọi người yên tâm an nghỉ nhé, đất nước đã được thống nhất và còn đang phát triển đi lên rồi mọi người ạ
nhật ký đặng thùy trâm review