nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời
Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ. Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi…
Dâng lên cho mẹ voi kia Mẹ mù đâu có thể đi ra ngoài. Chàng voi trắng chợt đánh hơi Nhận ra mùi lạ, biết người ở quanh Nhìn lên thấy lính triều đình Cùng anh thợ nọ đứng rình ở trên Chàng voi nghĩ: "Tên đê hèn Không màng ân nghĩa, sớm quên ơn người Bọn này ta diệt dễ thôi Sức ta mạnh mẽ ai thời sánh ngang Nhưng ta không muốn tang thương
Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ
Hằng ngày Dịch Dao phải lo tất bật công việc nhà, chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt hoặc thậm chí là đòn roi vô cớ từ người mẹ có vấn đề về thần kinh của mình. Dịch Dao khi mười ba tuổi đã từng tâm sự với cậu bạn trúc mã Tề Minh của mình rằng: "Bà ta là gái điếm, là một người phụ nữ thối nát. Tớ hận bà ta. Nhưng có lúc tớ vẫn rất yêu bà ta."
Vậy mà hôm vừa rồi, mẹ chồng lại gọi tôi vào phòng, bà đột nhiên bảo tôi năm nay về nhà ngoại ăn Tết đi chứ mấy năm làm dâu, năm nào cũng mùng 3 mới về ông bà ngoại lại tủi. Bà còn dặn chúng tôi về thì cứ chơi đến khi nào hết Tết thì về, việc Tết bên nhà
Cửa không khóa, tôi nghe tiếng tiếng con nít khóc, theo đó là tiếng của mẹ chồng tôi: "Cháu nội của bà ngoan nào, trộm vía lớn lên thể nào cũng đẹp trai như bố mày! Bà đây được bế cháu trai thì mai có chết cũng hả dạ". Tôi đi đến phòng khách thì phát hiện chồng
Cách Vay Tiền Trên Momo. Hồi nhỏ tôi mơ làm… kép cải lương. Ước mơ “khủng” này không xuất phát từ giọng ca đầy “tiềm năng” của tôi mà đơn giản vì… tiền. Một thằng nhóc 8- 9 tuổi mơ số tiền lớn cỡ cát xê danh ca Út Trà Ôn thì hơi không bình thường. Nhưng đó là nguyên nhân gần, chứ nguyên nhân sâu xa là tôi bị nhiễm máu giang hồ lục Thế Thành – Tuyển tập “Những thằng già nhớ mẹ”*“Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu…”Thu sầu – Lam PhươngCoi cải lương thì tôi có cơ hội đi “ăn theo” mấy bà chị, nhưng xem xi nê, dù xoay sở cách mấy tôi cũng đành phải coi… cọp. Tôi thường lê la ở rạp Văn Cầm gần cầu Kiệu, thấy anh chị nào quởn quởn là lẩn theo như em út vào xem ké. Giao du với đám nhóc gần đó, tôi cũng biết thêm vài mánh xem cọp, chẳng hạn chỉ cần mua một vé, một thằng vào trước, rồi lẩn ra góc rạp đưa vé đã xé cho thằng khác, có sẵn cái cùi vé vất đi, dán sơ xịa vào, rồi tỉnh bơ chìa cho ông soát vé vào rạp, rồi lại tiếp tục tuồn vé cho thằng sau…Trót lọt vài lần, tôi về xóm, họp bè bạn, hãnh diện tuyên bố trưa chủ nhật này sẽ dẫn chúng đi xem phim Ben Hur với chiếc vé… thần. Cả bọn hào hứng, bàn tán, và ngưỡng mộ. Buồn thay! Một thằng em với điệu bộ lúng túng của kẻ phạm tội lần đầu đã làm hỏng chuyện, không qua mặt nổi ông soát vé ngờ nghệch nhất. Thế là cả lũ bị điểm mặt từng tên, thất bại ê chề…Trưa chủ nhật nằm chèo queo trên căn gác gỗ, gặm nhấm nỗi hờn quê độ với bè bạn, ê ẩm cả người. Tôi vớ đại tờ báo “Kịch Trường” của bà chị, đọc qua loa để xua đi nỗi buồn. Mắt tôi chợt sáng lên khi đọc thấy tin Út Trà Ôn vừa ký contrat ba bốn chục vạn gì đó với một gánh hát. Trời đất! Vé xi nê chỉ có 3 đồng, và như điện xẹt, tôi ư ử vài câu vọng cổ, rồi bỗng mơ mộng mình thành kép hát cải lương mà không cần biết hò xự xang xê cống ra sao, cũng chẳng cần biết giọng ca mình là cái thá gì. Có tiền, tôi sẽ bao cả bọn đi xem xinê, không chỉ một lần mà nhiều lần, bao cả bè bạn bà con của chúng luôn, sẽ mua đậu phộng da cá mang vào rạp ăn vặt, mua cả hạt é, xi rô đá nhận để giải khát,… Cứ thế và cứ thế tôi chìm vào giấc ngủ trưa với giấc mơ hào lương dính dáng với tuổi thơ tôi như vậy đó, chẳng yêu chẳng ghét. Nó như một chiếc cầu nối để tôi mơ mộng nhiều tháng trôi qua, ở cái tuổi xem xi nê không còn hào hứng đứng dậy vỗ tay nữa, tôi xoay qua nghe nhạc lãng mạn. Thời sinh viên ai chẳng uống cà phê nghe nhạc, mà nghe nhạc gì mới được. Phải là nhạc cổ điển, nhạc tiền chiến, nhạc trữ tình, lời lẽ ẩn dụ, êm ái như thơ,… Cái gout nhạc ngon lành này đã vô tình ? vạch ra một ranh giới mù mờ giữa cái gọi là nhạc “hàn lâm”, và phía kia là nhạc sến. Một đàng là của giới có học, thưởng thức điệu nghệ. Đàng kia của giới bình dân, lời lẽ giản dị, phơi bày, âm điệu dễ nghe, dễ hát, thường là điệu bolero, rumba, habanera,…Chữ “sến” hàm ý chê bai diễu cợt một kiểu cách bày tỏ nào đó “Thằng này ăn mặc “sến” quá!”, và người ta cũng có thể nói “Thằng này ăn mặc “cải lương” quá!”. Theo cách hiểu đời thường, chữ “sến” đồng nghĩa với “cải lương”. Đụng tới “cải lương” là tôi thấy… phiền, dù sao đó cũng là ký ức của một thời hào hiệp. Nhạc sến và cải lương có quan hệ mật thiết, chẳng phải người ta nói là tân cổ giao duyên đấy sao! Tôi không yêu cũng không ghét cải lương hay nhạc sến. Nói đúng ra, hồi đó tôi mơ hồ thấy nhạc sến cũng không tệ, chỉ có điều không dám nói ra điều đó với nửa khuya đèn mờ theo hơi khóiTrút tâm tư vào đêm vắng canh dài…Những năm sau 75 lắm chuyện đổi đời. Một buổi khuya lạng quạng về nhà trong cơn say, tôi chợt nghe văng vẳng, giọng hát của ai đó“Có người con gái buông tóc thề,Thu về e ấp chuyện vu quy…”Bài hát đúng là sến, giọng hát cũng sến, nhưng làm tôi ngẩn người… Cái âm u kinh viện của đống sách triết học, chỉ muốn với tay lên cõi trên, khiến tôi thờ ơ với chút tâm tư giản dị và hết sức đời thường của một thiếu nữ. Chợt nhớ đến đám bạn, sau 75, bỗng nhiên ào ào lấy vợ lấy chồng để gọi là “thích nghi với tình thế”, hay chờ ngày ra đi. Con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo còn đọng những vũng nước mưa. Như vừa thấm thía ra điều gì đó, tôi dừng chân, dựa tường nghe đến hết bản nhạc “ … Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ, nỗi niềm đầy lại vơi, mỗi mùa tiễn đưa một người…”. Nỗi buồn gác trọ – Mạnh Phát ?“Nỗi buồn gác trọ” làm tôi liên tưởng đến một bản nhạc khác không nhớ tựa đề, lõm bõm vài câu thế này “… Em biết thân em phận gái nghèo hèn, mà lỡ yêu thương ai rồi, cầm bằng như áng mây trôi…”. Chuyện tình tan vỡ vì thân phận giàu nghèo, giai cấp có đầy trong cuộc sống. Nỗi đau được bày tỏ qua tiếng nhạc bằng ngôn ngữ đời thường dù hơi thiếu chất thơ một chút, thì liệu có nên lãnh đạm chỉ vì nó là nhạc sến ?Nhạc Việt nhiều khi nghe hay là do ca từ. Ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn cứ ngắt câu chấm xuống hàng là thành bài thơ. Nhạc Việt có chất thơ, có vần có điệu, có lẽ do ảnh hưởng ca dao hay hát ả đào chăng? Vần điệu của ca từ có thể đưa đến ý, đến nhạc, để rồi vần điệu đẻ ra nỗi lòng, chứ chưa chắc nỗi lòng đẻ ra vần điệu. Sự trộn lẫn này khó bóc tách. Nếu nghe nhạc không lời, mà trước đó chưa hề biết lời của bản nhạc, thì nhạc Việt nghe hơi khó một chút. Nhạc và lời cấu thành bản nhạc khó tách Tây hình như thiên về nhạc hơn lời, và không phải bản nhạc nào của Tây cũng có ca từ hay như bài Sacrifice của Elton John lời B. Taupin, hay bản Papa của Paul Anka. Ca từ của nhạc Beatles hay Abba nếu dịch ra tiếng Việt thì nghe chán phèo, nhưng âm điệu của nó lại nghe rất hấp dẫn, chả thế mà nó được cả triệu triệu người trên thế giới ưa chuộng, hẳn là vì nhạc chứ không phải vì từ trong nhạc sến mộc mạc, giản dị, cũng trời trăng mây nước, nhưng không nhiều ẩn dụ, nghe là hiểu, khỏi cần suy đoán. Và trong tình huống cụ thể nào đó, những lời lẽ đơn sơ đó ngấm ngay vào tâm hồn người nghe, mà khỏi cần tưởng tượng hay suy diễn thêm cho phiền được mời đi dự đám cưới. Chú rể là Việt kiều, trạc ngoài 40, không biết đã qua đò lần nào chưa, không tiện hỏi. Tôi bên nhà gái, nên vào bàn tiệc kính nhi viễn chi, ăn uống từ tốn, nói năng từ tốn cho phải phép. Tiệc cưới ồn ào, tưng bừng, hát hò,… khỏi nói. Cô dâu chú rể lăng xăng bàn này bàn nọ. Gần cuối bữa tiệc, những người ở bàn bên cạnh, chắc đều là bạn chú rể, đứng lên, nâng ly và hát, cả cô dâu chú rể cũng hát, không đàn không trống, họ hát theo nhịp cái muỗng gõ vào ly“… Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng tôi lại về bên em…”Họ hát đồng ca, nhớ gì hát nấy, nương lời nhau mà hát. Tôi có cảm tưởng như một người trong cặp uyên ương này, hoặc cả hai, vừa vượt qua sóng gió nào đó để đi đến ngày hôm nay. Bỗng nhiên tôi thấy hào hứng buột miệng hát theo“… Tình người sau cơn mê vẫn xanh, dù bao tháng năm đau thương dập vùi…”Một kiểu cách chúc mừng đám cưới ý nghĩa quá! Lời ca giản dị, không công thức, không sáo ngữ, không một ban nhạc hoành tráng nào, và không một siêu ca sĩ nào theo kịp…Ngôn ngữ điêu luyện nhiều khi che đậy một cái gì đó không thực, không chừng gọi đó là “sến trí tuệ” cũng nhận mình mê nhạc sến chẳng phải là chuyện dễ dàng. Cái sĩ diện hão của thằng tự cho mình là trí thức coi vậy chứ bự lắm. Có lần ngồi nhâm nhi cà phê với một bậc đàn anh, thuộc loại tài hoa, trí dũng song toàn, tôi buột miệng “’Khi người yêu tôi khóc’ của Trần Thiện Thanh nghe cũng không đến nỗi…”. Ông huynh trưởng phán lạnh tanh “Tớ không hiểu vì sao Sĩ Phú lại hát bản này”. Tôi tịt ngòi. Miếng trầu đưa ra chưa kịp quết vôi, không có duyên để chia sẻ đề tài “nhạc sến”. Câu chuyện cũng hơn 30 năm trôi qua rồi…Những năm sau này đi hát karaoke với bè bạn, tôi thường chọn nhạc sến. Bọn chúng dĩ nhiên chẳng bỏ qua cơ hội để chế diễu. Tôi cũng ngượng, mặc dù đã cố giải thích để chữa thẹn rằng, chẳng hạn “… Nếu vì tình yêu, Lan có tội gì đâu, sao vướng vào sầu đau…” là câu hay nhất của bài hát Chuyện tình Lan và gian làm tôi chai mặt, lì đòn hơn để khẳng định rằng mình thích nhạc sến, và cũng thời gian, khoảng hơn chục năm sau, tôi thấy bạn bè tôi, những kẻ từng mỉa mai tôi về nhạc sến, mỗi lần đi hát karaoke chúng lại chọn nhạc sến. Càng xỉn càng hát nhạc sến, hát không giấu diếm, hát say mê, hát như thể chỉ còn cá nhân chúng nó trên đời. Hình như khi xỉn người ta quên mất mình đang mặc áo vest đeo cà chưa hề ngộ ra rằng nhạc sến hay. Đối với tôi, cải lương hay nhạc sến là cả một khoảng trời ký ức không thể chối bỏ, đã nằm sẵn đâu đó trong tiềm thức rồi, khỏi cần phải ngộ hay chưa ngộ. Nhạc hiệu của chương trình tuyển lựa ca sĩ mỗi sáng Chủ nhật tại rạp Quốc Thanh “Trời hôm nay thanh thanh, gió đưa cành mơn man tà áo…”, đã lâu lắm rồi không nghe, mà sao vẫn nhớ, nhớ cả lúc đó mặc quần xà lỏn, cầm khúc bánh mì, vừa gặm, vừa nghe radio, vừa hát theo cơ mà… Thế thì việc gì phải úp úp mở mở, nửa phủ nhận, nửa thừa nhận. Đó là hành trình vượt qua nỗi… “sợ hãi”, nói thẳng ra là vượt qua cái hèn, cái thể diện dỏm của một thằng trí thức dỏm. Không dám trung thực với chính mình không gọi là dỏm thì gọi là gì? Vấn đề là thời gian, sớm hay muộn công khai thừa nhận giá trị vốn có của nhạc sến. Như thế tôi vẫn còn thua xa những người thích nhạc sến từ thưở đầu đời cho đến hết… huống dưới đây là giọt nước tràn ly khiến tôi nhảy vọt qua nỗi “sợ hãi”. Cách nay đã lâu, tôi đi dự đám tang của người thân. Đội kèn Tây được mời đến để thổi nhạc vào lúc di quan đã chơi bài Trở về cát bụi của Lê Dinh. Bản này tôi đã nghe sơ xịa ở đâu đó rồi. Hôm đó ban nhạc đang chơi bỗng nhiên dừng thổi và cả chục tay nhạc công bỗng cất tiếng hát.“… Sống trên đời này, người giàu sang cũng như người nghèo đã ban cho, ta cám ơn Trời dù sống thương đauMai kia chết rồi, trở về cát bụi giàu khó như nhauNào ai biết trước số phận ngày sau ông trời sẽ trao…”Giọng hát ồm ồm của mấy ông thổi kèn nghe như tiếng loa trầm rách màng, vậy mà tôi nghe như mới, nghe như nuốt từng lời, tưởng như người quá cố đang tâm tình với mình trước giờ vĩnh biệt.“… Người ơi xin nhớ cát bụi là ta, mai này chóng phai…”Trịnh Công Sơn cũng có bản nhạc Cát bụi với lời lẽ hoa mỹ đầy tính triết học hơn nhiều, nhưng tôi phải thu hết can đảm để thú nhận rằng, bài Trở về cát bụi của Lê Dinh đã thấm vào người tôi nhiều hơn. Bây giờ nghe lại, vẫn thấy phê, vẫn thấy gần gũi trong từng cách ứng xử của đời thích nhạc sến cũng nhiều, người xem thường nó cũng không ít, dù ngấm ngầm không nói thẳng ra. Nhưng cho dù thế nào, có một đề tài không ai dám cà khịa xem thường, đó là những bản nhạc nói về mẹ. Mấy bà mẹ đơn giản như dòng sữa, là lời ru, bóng mát, là vườn rau, trái dừa,… Nói triết lý cao siêu quá mấy bà mẹ không hiểu, mà có hiểu cũng không thấy thoải mái, vì lòng mẹ đầy bản năng, đơn sơ như con gà mẹ xù cánh cho lũ gà con ẩn nấp trước diều hâu. Bài Lòng mẹ của Y Vân, vì vậy vẫn được xem là bản nhạc về mẹ kinh điển được mọi người ưa thích, kể cả những bà mẹ cũng thích bài đó, chứ chưa hẳn đã là Huyền thoại mẹ hay Ca dao mẹ của Trịnh Công nghe một anh chàng xa nhà, Tết không về quê được, nhớ mẹ thế này“Giờ đây chắc mẹ già tóc bạc nhiềuSớm chiều vườn rau vườn cà,Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai?…”Mùa xuân của mẹ – Trịnh Lâm NgânNghe cái giọng rên rỉ là biết thằng con này… dóc tổ. Y mà có về được, ôm bà già một cái, trình diễn cái màn quét nhà, rồi thì mắt trước mắt sau lẻn đi chè chén với chúng bạn. Y mà có bạn gái nữa thì coi như xong… Biền biệt! Mà bà mẹ cần gì điều đó, thấy thằng con về là mừng quýnh lên, rờ tay rờ chân nó, thấy còn lành lặn đầy đủ là thiếu điều vái Trời vái Phật rồi, trông mong gì thằng con rớ tới vườn rau vườn cà…Không về được thì thằng con hứa hẹn tiếp “Dẫu gì rồi con cũng vềChỉ bên mẹ là mùa xuân thôi…”Tâm sự của thằng con nghe thật sến, thật não lòng, mà sao như tìm thấy tâm trạng của chính mình trong đó…Mẹ tôi mất. Năm ngoái là cái Tết đầu tiên không có bà. Căn nhà ở Sài Gòn quá nhiều ký ức quen thuộc làm tôi ngại. Giao phó hết việc nhà, tôi chuồn lên nhà Đà Lạt một mình. Tết nhất khỏi đi khách và cũng khỏi tiếp khách, nằm nhà đọc sách cho giao thừa, một đĩa trái cây, vài cành hoa ngắt dưới vườn, thắp nén nhang trên bàn thờ mẹ… Thế là đủ. Tôi mở nhạc, nhâm nhi ly rượu vang đón giao thừa. Cũng chỉ là những bản nhạc xưa thôi, có bản nghe quen, có bản lâu lắm rồi mới nghe lại, và đến bản Đường xưa lối cũ“Đường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai…”Bà ca sĩ Kim Anh này cũng lạ, càng già giọng hát càng ấm, càng buồn… Bài hát của Hoàng Thi Thơ có đoạn “… Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng,Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về,Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đờiKhông lời từ ly cuối cùng trước khi phân kỳChạnh lòng thương nhớ…”Hai chữ chạnh lòng bỗng dưng chùng xuống, thả ra thật nhẹ, nhẹ như hơi thở… đã làm “người hùng” ngã ngựa nước mắt rơi đêm giao sĩ Hương Lan, trong một cuộc phỏng vấn về nhạc sến đã bực bội “Cũng như từ cải lương’ vậy, đó là một loại hình nghệ thuật, sao mọi người có thể tùy tiện sử dụng mỗi khi muốn chê cái gì đó sao sến quá, sao cải lương quá. Tôi xem đó là sự chọc ghẹo, coi thường và nhục mạ rất tệ hại, nếu không nói là vô văn hóa…”Bà Hương Lan à, xin đừng nóng… Nhạc sến hay cải lương hiểu theo nghĩa tốt đẹp thì nó vẫn tốt đẹp. Vàng thiệt đâu sợ lửa. Nhạc sến cũng như nhạc hàn lâm, có bài hay, có bài không hay, tùy theo cảm nhận của mỗi sến là vậy đó, nhưng ca sĩ sến thì khác. Ca sĩ sến cho dù có hát nhạc hàn lâm thì vẫn là… sến thứ thiệt, khi mà giọng hát phải cố gào thét cho khàn ra. Cung cách giả tạo như thế không thể bày tỏ cho nỗi lòng thực. Tương tự, Dạ cổ hoài lang mà được hát với giọng opera thì chắc trời… sập. Chưa ai qua nổi Hương Lan với giọng hát da diết ở bản nhạc này gần đây một số bậc thức giả đã đánh giá nhạc sến một cách tích cực hơn, ra cái điều thông cảm với quần chúng đám đông, nhưng vẫn chỉ là cái nhìn từ trên xuống. Xin lỗi! Nhạc sến có giá trị riêng của nó, mà không cần đến bất kỳ một chiếu cố nào cả. Âm nhạc cần có sự đồng cảm, từ người sáng tác, người chơi nhạc, người hát và người nghe. Một khi bắt nhịp được với lời ca tiếng nhạc của nhau, thì sự chia sẻ có thể bắt nhạc là món ăn tinh thần, vấn đề là có hợp khẩu vị hay không mà thôi. Gà tây nhúng sữa, kẹp phô mai đút lò chắc gì đã bắt mồi hơn cá lóc nướng trui?Vũ Thế ThànhĐà Lạt 2012Đăng lại từ blog độc giả tìm đọc các tác phẩm “Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ” và “Những thằng già nhớ mẹ” của tác giả Vũ Thế Thành cùng một số tác phẩm khác tại thêm cùng tác giảKhổng Tử nổi trôi giữa đời thực dụngSài Gòn xưa Trăm nghìn nhánh khổ“Hồi đó tụi mày ở đâu?”Chuyện của một thờiLà người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch!Mời xem video
Ngày trở về thăm quê nơi tuổi thơ êm đềm tháng năm Cầu tre mái tranh vẫn còn nhưng nay bóng mẹ bên trời lạc mất Chiều giọt buồn tả tơi nước mắt rơi theo dòng sông trôi Ôi mẹ đã xa ngàn khơi con lẻ loi bên đời từ nay tháng năm mồ côi. Ngày rời làng quê xa con hứa sẽ quay về đây Khi gió thu qua đông lạnh về cùng mẹ yêu sưởi ấm hồn con Nào có ngờ đâu nay bóng mẹ lìa xa cõi đời Đau xót lòng mẹ tôi mất rồi. Gió thổi bên sông gió lạnh lùng Buồn lắm gió ơi bước tôi lạnh giá Có nghe nỗi lòng của người nặng mang Nhớ thương dáng mẹ bên trời quạnh hiu từ nay lẻ loi Nhớ tuổi thơ êm đềm bên mẹ yêu Tiếng ca ru hời trưa hè sang Gió đưa mát lòng nay còn đâu dáng mẹ cuối thôn Nay còn đâu bóng mẹ đã khuất xa.
Tôi sinh ra và lớn lên tại Tây Nguyên, thơ có chút khó khăn nhưng trôi qua thật êm đềm, hạnh phúc bên gia đình. thơ rất nhiều kỷ niệm vui bên gia đình. Lớp 4-5 đã biết phụ mẹ đi chợ, lấy củi, mùn cưa, lấy chấu để mẹ chăn nuôi heo gà, phụ mẹ đỡ đẻ cho đàn heo. Hai mẹ con đi bán gà, bán trứng cút. ADVERTISEMENT Học xong cấp 3, như bao bạn bè khác, tôi khăn gói lên Sài Gòn học và lập nghiệp. Tới nay tôi đã xa gia đình được 13 năm, bằng đó năm tôi ít được ở bên bố mẹ trừ khi lễ Tết, còn lại tập trung thời gian vào công việc. Tôi khát vọng lập nghiệp tại đây và mong ước mua được nhà để có thể có điều kiện gần gia đình mình hơn. Năm 2018, tôi đã mua được nhà, tuy còn ít nợ nhưng rất mừng vì mình sắp có thời gian được bên bố mẹ nhiều hơn. Nhiều lần thuyết phục mẹ nhưng mẹ vì lo cho bố và nhà cửa ở quê nên không an tâm lên đây. Mẹ cứ bảo các con lo làm ăn đi rồi mẹ sẽ thu xếp lên. Những năm gần đây sức khỏe mẹ không tốt, bị bênh khớp lâu năm, rối loạn tiền đình và cao huyết áp, nhiều khi bố mẹ ở nhà một mình, chúng tôi rất lo. Anh chị em tôi đều có gia đình riêng, ở quê khó lập nghiệp nên đa số đi làm xa nhà. Một năm gần đây gia đình anh tư đã chuyển về ở bên cạnh bố mẹ. Năm 2019 mẹ đã lo cho tôi một đám cưới đầm ấm và hạnh phúc. Tôi đang hạnh phúc khi sắp chào đón thành viên mới thì một tin buồn ập tới. 13 ngày tôi xa mẹ thật sự, 8 ngày mẹ nằm viện anh em tô i túc trực, cầu mong phép màu để mẹ tỉnh dậy. Ngày 17/3, mẹ còn khỏe mạnh điện thoại video nói chuyện với con cái, vậy mà 11h mẹ bị cơn khó thở và nằm viện bất tỉnh. Đêm 25/3 mẹ đã đi xa. Trước ngày mẹ nhập viện, 2 cuộc gọi nhỡ của mẹ mà tôi còn chưa kịp gọi lại, cảm thấy hối hận vì mình dành thời gian vào công việc nhiều quá, hối hận vì những lúc nói những câu làm mẹ buồn. Tết 2020 là cái Tết cuối cùng tôi được ở cùng mẹ, không hiểu sao như có linh cảm gì mà hôm đó ngồi tâm sự với mẹ tôi lại quay một đoạn video, mẹ nói ra những trăn trở. Cách đây hơn một tháng mẹ còn chuẩn bị cho tôi hũ rượu nếp cẩm, hũ bột nghệ, mẹ bảo tới tháng tôi sinh sẽ cố gắng lên thăm cháu. Mẹ đã bước sang 71 nhưng khá hiện đại, sử dụng điện thoại thành thạo, nhắn tin cho con cái rất minh mẫn, luôn cho tôi những lời khuyên bổ ích trong công việc kinh doanh, cũng như khuyên sống sao cho phải đạo bên nhà chồng. Mỗi lần có áp lực, tôi đều chia sẻ với mẹ. Mẹ là chỗ dựa cho tôi khi gặp trắc trở trong cuộc sống. Cả cuộc đời mẹ chăm lo cho cho 5 anh chị em tôi hết sức vất vả và khó nhọc. Sinh tôi, mẹ bị bệnh nặng phải bán hết đất đai, tài sản để chữa bệnh. Từ đó mẹ nghỉ hưu sớm, bắt đầu cuộc sống bươn trải nuôi con trong khó khăn. Mẹ được nhiều đồng nghiệp yêu quý và tôn trọng. Tôi cảm thấy rất tự hào về mẹ. Mẹ có tư duy và nhạy bén trong kinh doanh. Sau này khi anh chị em tôi lập gia đình và có công việc làm tạm ổn, đáng lẽ mẹ không phải nặng gánh về kinh tế nữa vì hàng tháng có lương hưu, lâu lâu các con gửi tiền về. Mẹ thương con cháu, thương gia đình anh chị tôi khó khăn và cậu út chưa lập gia đình, công việc chưa ổn định, nên mẹ lại tích góp. Tôi buồn và cảm thấy không còn động lực trong cuộc sống nữa, mất đi một chỗ dựa tinh thần quan trọng. Tôi ước thời gian quay lại để được dành nhiều thời gian chăm sóc mẹ. Mẹ tôi đã yên nghỉ, thanh thản ra đi, không phải chịu đựng những cơn đau khớp Mẹ là một người mẹ tuyệt vời, luôn vì gia đình và con cháu. Đôi dòng tâm sự không biết nói cùng ai, mong được các bạn chia sẻ. Ngân Ông bố "đè nặng" các con chăm sóc người cô tàn tật bằng bản di chúc không ngờ Biết nếu chỉ nói miệng, sẽ không có ai tình nguyện chăm sóc người em gái tàn tật của mình, ông bố đã để lại bản di chúc sâu cay khiến các con không thể không tuân theo. Bản chi chúc của ông bố khiến các con sững sờ. Ảnh minh họa Mới đây, một người phụ nữ đã gửi thắc mắc của... Tin mới nhấtChuyên gia tâm lý 4 đặc điểm thường gặp của đàn ông cực kỳ ích kỷ140448 12/06/2023Bản chất của con người là quan tâm đến nhu cầu của bản thân. Tuy nhiên, trong quá trình đạt được những mong muốn, nhu cầu của bản thân, chúng ta không thể bất chấp vì lợi ích của riêng mình mà làm ảnh hưởng đến những người xung tôi thất nghiệp bị cả dòng họ coi thường và cái kết hoành tráng sau 10 năm135919 12/06/2023Hôm nay tôi chính thức được bố mẹ chấp thuận cho giữ quyền quản lý chuỗi cửa hàng kinh doanh hoa quả. Đó là tâm huyết suốt gần 10 năm của bố, sau những tháng ngày vất vả bị coi thường vì không có nồi cơm điện khi biết tôi đòi nợ bạn của anh133950 12/06/2023Số tiền cho bạn chồng nợ quá lâu rồi, tôi không thể kiên nhẫn chờ đợi người ta tự giác mang tiền đến nhà trả nữa. Thế nên, tôi giấu chồng đến nhà bạn thân của anh ấy đòi cưới mẹ tôi chỉ mua được kiềng 5 chỉ cho con dâu mà nhà vợ tặng rể nhà 5 tỷ kèm điều kiện điếng người113949 12/06/2023Thật sự mà nói tôi định đến khoảng 30 khi có công việc ổn định và kiếm được 1 khoản tiền để có thể mua căn chung cư nhỏ thì mới đám thói quen âm thầm hủy hoại mối quan hệ vợ chồng cần tránh xa102503 12/06/2023Khi một trong hai người liên tục tỏ ra bất mãn và phàn nàn về những điều từ nhỏ tới lớn, họ bắt đầu khiến người kia mất tinh thần và cảm thấy mình không thể làm đúng điều gì. Dần dần, nửa kia dần xa cách đảm...102054 12/06/2023kinhthedothi - Ngày Minh được Thịnh dẫn về ra mắt gia đình, ông bà Lân không ưng ý cho lắm, nhưng là con trai duy nhất trong nhà và cũng đã bước sang ngưỡng ế nên nói như cách của ông Lân là có gái theo về là tốt rồi .Nhìn mâm cơm ở cữ của chị gái, tôi sốc đến mức phải gọi taxi đưa chị đi ngay vì không chịu đựng nổi chính mẹ ruột mình074737 12/06/2023Mẹ tôi là một người phụ nữ xấu tính. Tôi là con gái ruột của bà nhưng không sao chấp nhận được tính cách, ứng xử cũng như lời nói của chính mẹ mình. Bà đanh đá, chua ngoa, bắt nạt chồng conBiết vợ bị ngất ở công ty nhưng phản ứng của chồng khiến tôi đau lòng074527 12/06/2023Nói với chồng về tình hình sức khỏe của vợ, cứ nghĩ sẽ được lời động viên, nào ngờ, tôi lại bị mắng. Biết thế tôi im lặng cho đỡ phiền bạn trai cố thuyết phục, tôi vẫn giữ quan điểm không làm dâu074446 12/06/2023Tuy nhiên chúng tôi không quá rạch ròi và vẫn để cảm xúc tự nhiên đến. Trong thời gian này, anh ấp ủ nhiều kế hoạch khởi nghiệp, luôn nỗ lực và quyết tâm dù tài chính eo sinh con đầu lòng ở viện, vợ trẻ đau đớn nằm nghỉ nhưng chồng liên tục bảo nhường giường để anh chợp mắt203042 11/06/2023Mới đây, một bà mẹ trẻ người Mỹ tên Lizzie đã chia sẻ lại câu chuyện đi đẻ đầy tủi thân của mình trên Tiktok. Chia sẻ này của cô đã nhận được rất nhiều sự đồng cảm của các mẹ bỉm đêm mẹ chồng xông vào phòng cưỡng ép kéo con trai đi, bắt cả hai phải ly hôn chỉ vì điều này202751 11/06/2023Biết rằng không nên vạch áo cho người xem lưng, đăng lên mạng ắt bị chê cười nhưng nàng dâu không biết nên làm thế nào nữa nên đành cầu cứu cư dân bạc nhiều đến mấy mà thiếu đi một điều thì sẽ bị ghét bỏ và rời xa201234 11/06/2023Câu nói thật trần trụi nhưng nó rất thực tế. Đúng vậy, trong bất kỳ mối quan hệ nào, ai lại muốn gắn bó với một người không có sự chân thành, đúng không?"Bí mật" của một cuộc hôn nhân hạnh phúc150958 11/06/2023Yêu một người thì dễ, nhưng yêu người đó cả đời lại không hề dễ chút nào. Tình yêu là sân khấu, là pháo hoa rực rỡ nhưng kết hôn chẳng khác nào tẩy trang sau hậu học đắt giá cho người phụ nữ chần chừ ly hôn khi phát hiện chồng ngoại tình131657 11/06/2023Như bạn đã thấy, rất khó để một mối quan hệ trở lại như ban đầu sau khi một trong hai người ngoại tình. Do đó, khi cân nhắc xem bạn có nên tha thứ cho việc bị phản bội hay không, hãy nhớ rằng bạn đã không làm điều gì sai bố chồng nhờ một việc, con dâu choáng váng phát hiện ra chuyện bí mật suốt 10 năm của bố chồng131345 11/06/2023Trước khi cưới, tôi và anh ấy có bàn bạc lựa chọn ở riêng để cuộc sống thoải mái, không bị gò bó và tránh đi mối quan hệ không tốt giữa mẹ chồng - con dâu như người ta thường 'sát thủ' của tình yêu vợ chồng mà bạn không biết123538 11/06/2023Khi kết hôn, ai chẳng muốn có một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Ai chẳng muốn được chồng yêu nhưng muốn thế trước hết hãy biết những gì làm chồng ghét mật của con dâu123448 11/06/2023Đã gần 23 giờ mà chưa thấy con dâu về, bà Minh buông màn lên giường từ lâu nhưng không sao ngủ được. Bà nằm nhẩm tính, dễ cũng đến cả tháng nay Hương về khuya mà các lý do cô đưa ra đều rất qua chồng hiện đại mong con dâu sắc sảo, giao cả tiệm vàng sau 2 tháng123401 11/06/2023Vì gia đình làm kinh doanh nên mẹ chồng muốn chọn dâu sắc sảo, nhanh nhạy làm ăn, các việc khác không quan cưới cầu vồng đẹp mê mẩn của cặp đôi nên duyên nhờ định mệnh223413 10/06/2023Brian Moy và Emily Zboril đến từ Mỹ lần đầu gặp nhau tại một hội nghị dành cho các nhà khoa học ở Ý. Sau một thời gian dài hẹn hò, Brian đã cầu hôn bạn gái mình ở San Antonio Mỹ vào dịp Giáng sinh khi hai người đang lái xe cùng nhau.
ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi Đường xưa lối cũ, có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài Đường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai Đường xưa lối cũ, có em tôi tóc xanh bay mơ màng Đường chiều dịu nắng, bóng em đi áo nâu in đường trăng Đường xưa lối cũ, có mẹ tôi run run trong hôn hoàng Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con Khi tôi về, bồi hồi trong nắng Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng... Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi....
Một trong những bản nhạc mà khi nhắc đến nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ, người ta không thể không nhớ đến, đó là Đường Xưa Lối Cũ. Trong tờ nhạc xuất bản trước 1975, đề bút dưới tựa đề của bài hát này, nhạc sĩ đã ghi “Kính tặng Mẹ và tặng Em”. Từ khi ra đời cho đến nay, bài hát đã được nhiều người yêu thích, dễ đi vào lòng thính giả nhờ những giai điệu và ca từ buồn thương tiếc nhớ về hình bóng của những người thân yêu đã không còn nữa trên lối cũ về làng xưa. Bài hát này được nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ sáng tác khi ông trở về làng Bích Khê ở Quảng Trị sau nhiều năm xa cách vì đất nước loạn lạc. Lúc sinh thời, nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ từng nói rằng hầu hết những ca khúc mà ông sáng tác đều dựa trên những câu chuyện có thực, và Đường Xưa Lối Cũ là một bài hát như vậy. Những hình ảnh, khung cảnh, con người, cảm xúc trong đó hoàn toàn chân thực, tái hiện được một phần đời của tác giả bài hát. Năm 1999, trên Paris By Night 47, nhạc sĩ đã kể về xuất xứ bài hát như sau “Tôi được sinh trưởng trong một ngôi làng rất nhỏ bé, nhưng rất thơ mộng, đó là làng Bích Khê. Ngôi làng đã cho tôi những hình ảnh không bao giờ xóa nhòa trong lòng tôi, trong tâm khảm tôi, và trong cả cuộc đời tôi. Đó là những hình ảnh về hàng tre xanh ngát, có con sông Thạch Hãn rất thơ mộng, và trong làng có một cánh rừng, có những lúc trăng treo trên đồi rất đẹp. Đặc biệt là ở đó còn có hình ảnh mẹ và em gái của tôi. Nhưng trong cuộc đời, chúng ta không bao giờ cứ bám chặt lấy làng quê hoài được, nhất là vào hoàn cảnh thời cuộc lúc đó, cho dù nó có thơ mộng biết bao nhiêu. Rồi tôi bỏ nhà đi kháng ᴄhιến 10 năm, vẫn cứ ôm theo hình ảnh đó mãi trong lòng trên suốt những nẻo đường xa nhà. Một lần có cơ hội được trở về, trong lòng tôi cứ tưởng là khi trở lại thì hàng tre vẫn xanh, con sông thạch Hãn vẫn đẹp, cái đồi đó vẫn nên thơ, và nhất là mẹ tôi vẫn còn đó đón tôi về, em tôi đợi chờ tôi về rồi mới sang ngang. Nhưng khi tôi về thì mẹ tôi không còn nữa, đã qua bên kia thế giới, còn em tôi thì đã sang ngang. Đó chính là những giọt nước mắt chảy dài trong cuộc đời tôi…” Đường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi Đường xưa lối cũ, có tiếng ca, tiếng ca trên sông dài Đường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai Đường xưa lối cũ, có em tôi tóc xanh bay mơ màng Đường chiều dịu nắng, bóng em đi áo nâu in đường trăng Đường xưa lối cũ, có mẹ tôi run run trong hôn hoàng Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con Khi tôi về, bồi hồi trong nắng Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng… Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ. Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi… Click để nghe Mỹ Thể hát Đường Xưa Lối Cũ trước 1975 Trong bài hát có câu Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn… lâu nay đã có nhiều người tưởng rằng nhạc sĩ nói về nỗi buồn người yêu sang ngang, tuy nhiên theo chính lời kể của nhạc sĩ bên trên, thì đó là người em gái yêu dấu của ông, đã lấy chồng biệt xứ trong hoàn cảnh đất nước đã chia đôi. Nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ sinh năm 1929, vào năm 1945, lúc đang theo học trường Khải Định nay là Quốc Học Huế thì ông bỏ học để tham gia đoàn văn nghệ Quảng Trị do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Ba làm trưởng đoàn, rồi sau đó tham gia Việt Minh, công tác ở đoàn tuyên truyền, làm phóng viên và biên tập viên báo Cứu Quốc ở liên khu 4. Tại Hà Tĩnh của liên khu 4, ông theo học trường Huỳnh Thúc Kháng để tiếp tục chương trình phổ thông đang bỏ dở, chính tại đây ông đã gặp và yêu một người bạn học là Tân Nhân, cũng là một ca sĩ đang tham gia đoàn văn công mặt trận Bình Trị Thiên. Năm 1951, Hoàng Thi Thơ về Huế thăm gia đình người anh ruột, với mục đích là muốn xin gia đình người anh một số tiền để trở lại vùng kháng ᴄhιến, dự định sau đó đưa người yêu ra Hà Nội để theo học trường Văn Khoa ở đây. Tuy nhiên, thời cuộc lúc đó rất phức tạp, gia đình đã giữ Hoàng Thi Thơ ở lại và khuyên là không nên trở ra ᴄhιến khu, mặc dù ông rất nôn nóng muốn quay lại với người yêu. Cuối cùng thì ông cũng xiêu lòng trước những lời khuyên nhủ của những người thân và quyết định vào Sài Gòn cùng 2 người cháu mà ông xem như là con ruột, đó là là nghệ sĩ Hoàng Thi Thao và tỉ phú Hoàng Kiều hiện nay. Người yêu của Hoàng Thi Thơ là Tân Nhân thì vẫn ở lại vùng kháng ᴄhιến, rồi trở thành một ca sĩ nhạc đỏ huyền thoại ở miền Bắc sau khi đất nước chia đôi. Kể từ đó coi như hai người chia tay nhau và không còn sự liên hệ chính thức nào nữa. Tại Sài Gòn, Hoàng Thi Thơ kết hôn cùng với nữ ca sĩ xinh đẹp Thúy Nga năm 1957 rồi trở về thăm quê là làng Bích Khê ở Quảng Trị năm 1958. Đó là lần đầu tiên ông được về lại quê xưa sau nhiều năm xa cách, trở thành nguồn cảm xúc để sáng tác ca khúc bất hủ Đường Xưa Lối Cũ vào mùa Đông năm 1958. Click để nghe Thái Thanh hát Đường Xưa Lối Cũ Bài Đông Kha Bản quyền bài viết của
Lyrics for Duong Xua Loi Cu by Quang LêĐường xưa lối cũ, có bóng tre, bóng tre che thôn nghèo Đường xưa lối cũ, có ánh trăng, ánh trăng soi đường đi. Đường xưa lối cũ, có tiếng ca, tiếng ca trên sông dàiĐường xưa lối cũ, có tiếng tiêu, tiếng tiêu ru lòng ai. Đường xưa lối cũ, có em tôi tóc xanh bay mơ màng Đường chiều dịu nắng, bóng em đi áo nâu in đường trăng Đường xưa lối cũ, có me tôi run run trong hôn hoàng Lòng già thương nhớ, nhớ đến tôi, lom khom đi tìm con Khi tôi về, bồi hồi trong nắng Tưởng gặp người em hân hoan đứng đón anh về Nào ngờ người em sang ngang khi xuân chưa tàn Con đò nào đây đưa em tôi vào xa vắng... Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi... Khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng Tưởng gặp mẹ tôi rưng rưng đứng đón con về Nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời Không lời biệt ly cuối cùng trước khi phân kỳ Chạnh lòng thương nhớ những phút xưa, phút xưa qua qua rồi Lạnh lùng tưởng nhớ bóng dáng ai in sâu trong lòng tôi Đường xưa còn đó, nắng vẫn lên, vẫn trăng treo ven đồi Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi... Mà hình bóng cũ, thiếu trong tôi mỗi khi nghe chiều rơi...Writers Hung Truong
nào ngờ mẹ tôi ra đi bên kia cuộc đời