năm đó anh từng yêu em truyện
Chào mừng bạn đến với bộ truyện ngôn tình ngược Năm đó anh từng yêu em. Với 38 chương truyện, chúng ta cùng điểm qua những tình tiết chính để có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng hơn nhé. "Cởi hết quần áo ra!" Ôi thôi, lại là một câu chuyện mà nữ chính của chúng ta phải chịu nhiều thiệt thòi lắm đây.
Web đọc truyện tranh manhwa, manhua, manga, ngôn tình, tiên hiệp, kiếm hiệp online hay và mới nhất cập nhật liên tục tại TruyenQQ.Com Aster và Yuno là hai đứa trẻ bị bỏ rơi ở nhà thờ và cùng nhau lớn lên tại đó. Khi còn nhỏ, chúng đã hứa với nhau xem ai sẽ trở thành Ma
Những Năm Anh Ði . Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng, Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn. Chiều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng. Truyện tình người và nhịp thở của Trường sơn. Mười năm nữa anh vẫn lầm lì phố thị. Yêu rừng sâu nên khoé mắt rưng rưng
Red đã từng là một thành viên của biệt đội Anh hùng, một nhóm quyền lực được định sẵn để giải cứu thế giới khỏi thế lực tà ác của Taraxon, Chúa quỷ Raging. Đó là cho đến khi một trong những đồng đội của anh chàng này đuổi cậu ra ngoài biệt đội.
Truyện hay cho bé Truyện cổ tích Kể truyện cho bé Anh chàng lười biếng đợi bánh Đã từng có một kẻ lười biếng rất nổi tiếng tới mức không thèm đứng dậy khi bị ngã. Truyện ngắn Tình yêu Truyện về bố Truyện về mẹ gia đình Xã hội Mẹ ơi, mẹ ở đâu Ba Nó bị
Bà Tiết đến bây giờ vẫn còn nhớ màn hợp tác của đôi vợ chồng đó trên nền nhạc "Lương Chúc", mỗi lần như vậy đều bật khóc và nói rằng, đó là thứ tình yêu đẹp nhất mà bà từng thấy. Trong anh có em, trong em có anh. Mạnh Nguyễn nghe xong, hốc mắt cũng thấy cay cay.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Trên má của Lục Hiểu đã nhận một cái tát đau rát, đánh đến cô thất huân bát tổ. Tiêu Sở Bắc nhanh chóng lao xuống thang lầu ẫm Tiểu Hạ đã bị té xuống đất lên, trản của cô ấy bị đụng đến máu chảy ra, Lục Hạ hoảng sợ nhìn Lục Hiểu đang rụt rè đứng trên bậc thang. Cô khẽ đến gần một cái, cô ấy liền nắm lấy vạt áo của Tiêu Sở Bắc " Cứu em. Sở Bắc... Sở Bắc... Hãy cứu em... " . truyện xuyên nhanh" Đừng qua đây, cô là con ma quỷ lòng dạ thâm độc, đã hại tiểu Hạ một lần rồi còn chưa đủ sao? Lục Hiểu mới bước một bước xuống cầu thang, toàn thân cô xém chút nữa lại xụi lơ xuống " Không phải... em không có đẩy cô ấy... Sở Bắc, anh nghe em giải thích... " Lục hạ lại đang diễn một tuồng trước mặt Tiêu Sở Bắc... Tiêu Sở Bắc làm sao nghe lọt được giải thích của Lục Tiêu, anh ấy đều đã tận mắt nhìn thấy hết rồi. Anh ấy ẫm Lục Hạc lên, hô to " Bác sĩ, bác sĩ!! Bệnh nhân cần cấp cứu!! " Tiêu Sở Bắc đụng Lục Hiểu ra, khoảnh khắc đi lướt qua ấy, Lục Hiểu dường như đã thấy được Lục Hạ tựa vào lòng của Tiêu Sở Bắc, cười đắc ý... Người phụ nữ này thật sự điên mất rồi... Lục Hạ bị đưa vào phòng cấp cứu. Sau chốc lát, Bác sĩ đi ra nói với Tiêu Sở Bắc, tình trạng sức khỏe của Lục Hạ vốn không ổn định, thêm một cú đụng chạm kịch liệt dẫn đến đại xuất huyết, nhưng kho máu của bệnh viện không đủ loại máu nhóm O, nếu điều phối không kịp, Lục Hạ rất có thể lại bị hôn mê lần nữa... " Rút của cô ấy! " Tiêu Sở Bắc một phát túm lấy Lục Hiểu đẩy tới trước mặt bác sĩ. Lục Hiểu hoảng sợ đến trợn to cả hai mắt, " Không được, em đã có thai. " " Nói láo! " Tiêu Sở Bắc ngay cả một giây cũng không tin vào lời nói của Lục Hiểu, cưỡng ép đẩy cô vào phòng phẫu thuật. Lục Hiểu sợ tới mức khóc lóc kể lể, khóc không thành tiếng " Đừng... Sở Bắc, anh hãy nghe em nói... em thật sự đã có thai, không tin anh có thể đi hỏi bác sĩ phụ khoa, em không thể rút máu, em thật sự không thể. " Lục Hiểu cáng cầu khẩn, Tiêu Sở Bắc càng tức giận. Người đàn bà đáng chết này đã làm những việc táng tận thiện lương như vậy rồi, mà sao còn có thể mở mắt trắng trợn biến ra những chuyện tản dóc như vậy?! " Lục Hiểu, cô còn có phải là người hay không? Có biết tiểu Hạ vừa thức tỉnh liền đến đây hại cô ấy! Tôi đều tận mắt thấy hết rồi, là có đầy tiểu Hạ xuống lầu đấy, ta muốn cô phải vì là tội của cô mà trả giá!! " Mặc kệ Lục Hiểu van khóc như thế nào. Cô vẫn cứ bị cưỡng ép áp giải lên bàn rút máu, sau khi bác sĩ đã rút đi 200 milliliter huyết dịch của cô. Cả người Lục Hiểu đều không ổn chút nào, lúc bác sĩ còn phải rút thêm 200 milliliter nữa, đột nhiên có người kêu hãi xong vào " Không thể rút máu thêm nữa, cô ấy là phụ nữ có thai a! ". Lục Hiểu có thai?! Người đàn bà đáng chết này lại thật sự đã có thai?! Lục Hiểu hôn mê trên bàn rút máu, cuối cùng, bị đưa vào phòng bệnh. Chờ tới lúc cô tỉnh lại, Tiêu Sở Bắc đứng ở bên giường của cô, một khuôn mặt anh tuấn nhưng âm u lãnh lẽo đến đáng sợ. " Ai cho cô cái gan dám mang thai con hoang này? " Anh ấy túm lấy tay của cô. Lục Hiểu đau đến cắn răng, anh ấy đã biết cô đã có thai?! Nhưng tại sao anh ấy lại nói đứa con này con hoang? " Sở Bắc, nó là con của anh à, nó không phải là cái con hoang gì, nó là con của chúng ta a... " Tiếng khóc nức nở của Lục Hiểu khiển Tiêu Sở Bắc nhanh đảm lông mày lại, chán ghét tột cùng. Trên khuôn mặt anh tuấn ấy, không có chút vui sướng nào khi sắp được làm cha. " Đồ để tiện, tôi mỗi lần chạm cô đều dùng BCS, cô không thể nào có con với tôi, ai biết cô có phóng đãng với người đàn ông nào bên ngoài không, mẹ nó đừng có mà đem đứa con hoang bẩn thỉu đó mà tính trên đầu tôi. " Anh ấy sao có thể nói cô phóng đãng ở bên ngoài? " Sở Bắc, anh tin em, thật sự là của anh, em làm sao có thể cho người khác chạm vào em? " " Vậy là, mẹ nó cô đã động tay chân trên BCS phải không? Lục Hiểu, có thật để tiện! "
Đêm khuya, Tiêu Sở Bắc đẩy Lục Hiểu ra ngoài ban công," Cởi hết quần áo ra” Khuôn mặt Lục Hiểu hoảng sợ, ở dưới bất kỳ lúc nào cũng có thể sẽ có người đi ngang qua, “ Sở Bắc, đừng như vậy, sẽ có người nhìn thấy đấy. ” Người đàn ông liền kéo thân hình gầy ốm của cô. cự lên ban công, xé rách vay của cô “ Người đàn bà để tiện như cô mà cũng cảm thấy thẹn tâm à? ” Tiêu Sở Bắc đâm sầm vào trong, Lục Hiểu cắn chặt vào môi. Kể từ khi sau kết hôn, Tiêu Sở Bắc luôn biến đổi các hình thức để làm nhục cô trong những việc như thế này. “ Sở Bắc, đừng đối xử với em như vậy, em đau lắm. " hai chân của Lục Hiểu không ngừng run rấy. " Câm mồm! ” Tiêu Sở Bắc ghét phải nhìn thấy khuôn mặt của cố. Anh đảo ngược thân thể của cô qua lại, càng quả đảng chiếm hữu thêm, sau khi va chạm mạnh liệt, anh kề vào tai cô khẽ gầm “ Tại sao trong trận tại nạn xe cộ ấy, chết không phải là cô. ” Anh ấy vẫn còn đang hận cô. Nửa năm trước, trong một trận tai nạn xe cộ, người phụ nữ được Tiêu Sở Bắc yêu nhất trong lòng đã trở thành người thực vật do sự gia hại của Lục Hiểu..... Sau một trận dằn vặt. Tiêu Sở Bắc tháo BCS đã sử dụng xong quăng vào mặt của Lục Hiểu. Người phụ nữ xụi lơ trên mặt đất, trên làn da trắng tuyết ấy đầy bầy bụi những vết sẹo đỏ, người đàn ông nhấc quần lên và quay người mà đi, bàn tay run rẩy của Lục Hiểu đột nhiên túm lấy chân quân của anh “ Sở Bắc, đừng bỏ em lại. ” Tiêu Sở Bắc chắn ghét cái chạm của cô, đá tay của cô ra " Sao, vẫn còn chê tôi chưa thao có đủ à? ” “ Em là vợ của anh.... ” Lục Hiếu khán giọng lên, tuyệt vọng ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông lạnh lùng vô tâm này. Cô đếm không rõ đã bao nhiêu đêm khuya, anh ấy đã trút hết lên người cô xong rồi biến mất không thấy đâu. Tiêu Sở Bắc ngồi xổm xuống, níu mạnh mái tóc đen của cô “ Vợ? Mẹ nó chứ cô chỉ là con đĩ ở trên giường của tôi Tiêu Sở Bắc thôi. ” Người phụ nữ này làm cho anh cố nhìn thêm mát nữa cũng đều cảm thấy kinh tởm. Tiêu Sở Bắc nhất cô ra, không quay đầu lại, nghênh ngang bỏ đi. Lục Hiểu đột nhiên cảm thấy buồn nôn, cô vào phòng tắm rồi nôn mửa ra, nắm bò trên cái bo ói. đến mặt cô trắng phếch. Phản ứng như thế này, cũng đã xảy ra được một hồi rồi. Lục Hiểu từ từ vuốt ve bụng dưới của cô, nghĩ về thời đại học, Tiêu Sở Bắc cố ý chọc ghẹo cổ Hiểu Hiểu, sau này, chúng ta sinh con trai hay con gái? Mặt cô đỏ ửng lên, ai sinh con cho anh chứ...... Những hồi ức đã từng ngọt ngào ấy, giờ đã chi li phả toải mất rồi, rốt cuộc từ đầu bắt đầu đã nảy sinh ra sai lầm rồi? Một tháng sau Tiêu Sở Bắc nhận được một cú điện thoại khi đang ngồi trong phòng khách, điện thoại được gọi từ bệnh viện. Họ nói với Tiêu Sở Bắc rằng, Lục Hạ đã tỉnh dậy như kỳ tích. “ Lục tiểu thư vừa mới tỉnh dậy thì cứ gọi tên của ngài Tiêu, cô ấy rất muốn gặp ngài. ” “ Nói với cô ấy rằng, giờ tôi sẽ qua đó!” Tiêu Sở Bắc vui sướng tột cùng. Lục Hiểu giống như bị chịu kích thích, từ cầu thang chạy xuống, ôm lấy anh “ Sở Bắc, anh đừng đi! ” Cô không thể để anh đi, một khi anh rời đi là chắc chắn sẽ không trở về. “ Trận tai nạn xe cộ ấy là một trận lừa đảo do Lục Hạ sắp đặt, anh đừng có tin vào cô ấy. ” “ Cút ra! ” Tiêu Sở Bắc vạch bàn tay mảnh khảnh của cô ra và xô cô té xuống sàn, đến tận ngày hôm nay, cô vẫn còn ngụy biện “ Lục Hiểu, tôi thật hối hận, lẽ ra tôi phải đưa cô vào tù ngay từ lúc đầu! ” Tại phòng bệnh chăm sóc đặc biệt. Tiêu Sở Bắc dịu dàng ôm lấy Lục Hạ, anh hôn lên. trán của cô ấy, anh đã chờ đợi đến ngày này quả lâu rồi. “ Tiểu Hạ, em cuối cùng cũng đã tỉnh lại, anh hứa với em, anh sẽ không bao giờ để người phụ nữ đó làm tổn thương em lần nữa.. " Mất Lục Hạ đẫm lệ, dựa vào người anh “ anh đừng có trách Hiểu Hiểu, cô ấy cũng vì quá yêu anh, lầm lỡ nhất thời. ” Trên đời sao lại có một người phụ nữ lương thiện, như thế này?! Nửa năm trước, Lục Hiểu đã làm động tay chân trong xe của Lục Hạ, hại Lục Hạ phanh lại không nhạy, bị đụng hôn mê... “ Tiểu Hạ, em đừng có thay cô ấy nói chuyện, chỉ cần em gật đầu, anh lập tức đưa cô ấy vào tù. ” “ Đừng, em cái gì cũng không xin cả, Sở Bắc, em chỉ xin anh có thể ở lại cùng với em thôi, có được không. ” “ Tất nhiên là được, anh chỗ nào cũng không đi, chỉ ở bên cạnh em thôi. ”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để
Người kia ở... Tân Thành? ! Tại sao cứ lại là Tân Thành? ! Tân Thành đối với Lục Hiểu mà nói tựa như một cơn mộng đáng sợ, cô không bao giờ muốn quay trở về cái thành phố kia nữa. Nhưng cô không thể không đi cảm tạ người quyên tặng kia. Xe suốt đường hướng phương hướng quen thuộc lái đi, nhịp tim đập của Lục Hiểu cũng cùng càng lúc càng nhanh, thật ra Hải Thành cách Tân Thành cũng không xa, ước chừng bốn năm tiếng đồng hồ đường xe. Lúc xe lái vào nội thành, hướng đến một hướng nào đó càng ngày càng gần. Lục Hiểu càng lộ ra bất an. Cái phương hướng này, cô nhớ được hướng vào trong lái thêm chút nữa chính là nhà của Tiêu gia? ! "Phương Dã, anh muốn dẫn em đi đâu?" "Người quyên tặng đang ngụ ở trong cái tòa nhà kia." Lục Hiểu khẽ giật mình, trong lòng có một cảm giác rất hoảng sợ, tuy là Tiêu Sở Bắc rất sớm đã từ nhà của anh ấy chuyển đi ra ngoài, nhưng còn có ai ở trong cái tòa nhà kia quyên giác mạc cho cô? ! Phương Dã mang theo Lục Hiểu đi vào nhà cấp cao to như thế, cách đó không xa liền nhìn thấy một cô bé hai tuổi lớn đang đuổi thao một phu nhân tóc hoa trang tiểu nữ hài nhi tại trong hoa viên đuổi theo một phu nhân đầu tóc trắng bạc "Bà nội... bà nội... Nam Nam tới bắt bà rồi." Cô bé nhỏ dùng giọng non nỉ siêu cùng ngọt ngào vừa hô vừa chạy, cô bé còn nhỏ, đi được không có vững như vậy, lung la lung lay té một ngã, Lục Hiểu nhìn lòng xiết chặt một cái, không quản được chân của mình chạy lên đem đứa bé bế lên. Cô bé nhỏ kinh ngạc nhìn người dì xa lạ đột nhiên xuất hiện này, cô bé nháy đi nháy mắt to, "Mẹ..." Cô bé lại gọi cô mẹ? ! Lục Hiểu cũng không biết mình bị gì, nước mắt cứ như vậy rơi xuống. Nam Nam dùng bàn tay nhỏ bé giúp cô lau đi nước mắt, "Bà nội... bà nội... con gặp được mẹ trong tấm ảnh rồi..." Lục Hiểu ngẩng đầu liền nhìn thấy mẹ Tiêu đã đi tới, "Mẹ..." "Hiểu Hiểu? !" Mẹ Tiêu không thể tin nổi, hốc mắt đỏ bừng, bà nhìn Lục Hiểu, đứa con này thật sự còn đang sống? ! "Hiểu Hiểu, là con sao?" Từ nhỏ mẹ Tiêu cũng rất thương yêu Lục Hiểu, Lục Hiểu một tay đang ôm đứa bé, một tay ôm lấy mẹ Tiêu, "Mẹ, là con... con đã trở về." Hai mẹ chồng nàng dâu khóc đến mắt đều đỏ. Phương Dã đi tới nói với Lục Hiểu, "Hiểu Hiểu, Nam Nam là con gái của em, em đã sinh hạ được con gái, lúc trước bệnh viện nhầm lẫn phòng phẫu thuật, em không có bị cắt bỏ đi tử cung, đứa con cũng cứu lại được." Lục Hiểu trợn to hai mắt, không thể tin nổi nhìn tiếu bảo bối ở trong lồng, cô bé là con gái cô? ! Con gái tám tháng lớn của cô còn sống? ! Cảm tạ ông trời... Thật tốt quá... "Cô bé được gọi là Nam Nam sao? Con gái của em, con gái tốt của em..." Lục Hiểu tâm tình kích động đến rơi nước mắt, cô ôm đứa bé liên tục hôn môi cô ấy, Nam Nam ngứa đến cười khanh khách, "Mẹ, mẹ tại sao bây giờ mới trở về? Bố mỗi lần nhìn ảnh chụp của mẹ đều khóc a..." Từ lúc Nam Nam nhỏ bé nhớ điều liền nhớ được Tiêu Sở Bắc lúc nào cũng ôm cô đến một vườm hoa nở đầy hoa, nơi đó dựng một mảnh đá lớn, người cô gái ở phía trên chính là cô dì này... Cô ấy rất đẹp, cùng đẹp giống cô. Tiêu Sở Bắc nhìn ảnh chụp của cô mà lại khóc? ! Lục Hiểu không thể tin được, cô quay đầu lại nhìn mẹ Tiêu, "Anh ấy và Lục Hạ có khỏe không?" Mẹ Tiêu thoáng cái đỏ cả vành mắt, "Ủy khuất con rồi, Lục Hạ cái nha đầu tâm địa ác độc kia đã gặp được báo ứng, hai năm trước cô ấy liền nhảy núi chết rồi, về phần Sở Bắc... cô nhìn chỗ đó..." Mẹ Tiêu chỉ chỉ mặt cỏ ở nơi xa, một người đàn ông ngồi ở trên mặt ghế lạnh, gió nhẹ thổi nhẹ tóc trên trán của anh ấy. Anh ấy vẫn còn khôi ngô tuấn tú như vậy, chỉ là bên tay lại có thêm một cây quải trượng... Anh ấy —— nhìn không thấy rồi sao? ! —— Lục Hiểu giờ mới biết được người quyên giác mạc cho cô lại chính là Tiêu Sở Bắc. Người đồng ý cho Phương Dã mang cô tới đây cũng là anh ấy. Bởi vì từ nay về sau đều nhìn không thấy rồi, vì vậy anh ấy muốn đem Nam Nam gửi gắm cho cô, "Thằng khốn, Tiêu Sở Bắc, anh cái thằng đại khốn nạn! Anh cho rằng anh đưa mắt cho tôi, tôi sẽ tha thứ cho anh rồi sao?" Mẹ Tiêu đã đem mọi chuyện đã xảy ra "Sau khi chết" của cô trong hai năm qua đều nói hết cho cô. Tiêu Sở Bắc biết mình đã sai rồi, cũng vì cô, đã báo thù Lục Hạ. Nhưng mà đáng thương dì Thủy của cô vậy mà đã trở thành người thực vật, "Tiêu Sở Bắc anh chính là thằng đại khốn nạn, là anh gây tai vạ cho dì Thủy, tôi sẽ không tha thứ cho anh!" "Đừng đi, Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nắm lấy tay của Lục Hiểu, nhưng mà anh nhìn không thấy, đi rất gấp thoáng cái té ngã trên đất. Lục Hiểu theo bản năng muốn đi đến dìu anh, rồi lại dừng chân lại. "Cho dù anh không đưa Nam Nam gửi gắm cho tôi, tôi cũng sẽ đem Nam Nam mang đi." Cô không tha thứ người đàn ông này, mặc dù anh ấy bây giờ trông nhìn đáng thương như vậy, nhưng cô không quên được sự ngu xuẩn của anh ấy đã từng, và vô số tội nghiệt. "Hiểu Hiểu, anh biết rõ anh không có tư cách cầu xin em, nhưng mà xin em cho anh ôm một cái Nam Nam nữa, cho anh 'Nhìn' con gái của chúng ta nữa, xin em cho phép anh đến Hải Thành thăm cô ấy, thỉnh cầu em." Tiêu Sở Bắc mỗi nói một câu, trái tim của Lục Hiểu liền run rẩy rất đau. Nam Nam đang vui vẻ chạy nhảy bên chân, cô bé chạy tới, "Bố, bố, chơi với con, mẹ biết nói chuyện rồi, mẹ còn xinh đẹp hơn tấm ảnh ở trên a..." Giọng nói non nỉ của Nam Nam khiến Tiêu Sở Bắc đỏ cả vành mắt. Kính râm trên sống mũi của anh rớt xuống, Lục Hiểu nhìn vào đôi mắt không sáng rọi nữa của anh ấy, bụm miệng nhịn không được lớn tiếng ai oán một cái. "Người đàn ông tồi, tại sao anh luôn khiến tôi đau? !" —— Cô tưởng cô đã quên anh ấy rồi. Cô tưởng tim của mình đã lặng như nước, nhưng không có, cô hận anh ấy, oán anh ấy, cho tới bây giờ cũng không tha thứ qua cho anh ấy. Mọi thứ này đều là do anh ấy tạo thành, anh ấy không tin mỗi một câu nói của cô nói, nếu như dù chỉ là một lần, anh ấy tin tưởng cô, bọn họ cũng sẽ không đi đến nông nỗi này... "Hiểu Hiểu." Tiêu Sở Bắc nghe ra được Lục Hiểu đối với anh vẫn còn tình cảm. Có thể khiến cho cô ấy đau lòng chỉ có anh người đàn ông tồi vô dụng này... "Đừng kêu tên của tôi, tôi sắp cùng Phương Dã kết hôn, anh có thể tới thăm Nam Nam, nhưng đừng lại xuất hiện trước mắt tôi nữa." Lục Hiểu ôm Nam Nam rời khỏi rồi, lúc ở trên đường, cô lại khóc suốt, Nam Nam cũng khóc cùng theo "Nam Nam muốn bố, Nam Nam muốn bố..." —— Nam Nam lúc nào cũng khóc muốn Tiêu Sở Bắc, Lục Hiểu không cưỡng lại được với đứa con, liền cùng Phương Dã dọn về Tân Thành định cư. Mặc dù nói là để cho tiện Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con, nhưng mà trong lòng của Phương Dã biết rõ Lục Hiểu có lẽ là không nỡ được Tiêu Sở Bắc một kẻ đui lại bôn ba hai nơi. Trong vườn hoa to như vậy, nếu Tiêu Sở Bắc đến thăm đứa con sẽ cùng đứa con chơi trong vườn hoa. Lục Hiểu đã từng nói qua không muốn gặp lại Tiêu Sở Bắc, nhưng mà có đôi khi cô vẫn đứng ở ban công xa xa nhìn đôi hai cha con đó. Thời đại học, cô từng nghĩ tới muốn có cuộc sống như vậy sau khi kết hôn. Tiêu Sở Bắc cùng chơi với con trong sân, cô thì ở trong phòng bếp bận rộn vì họ làm bữa ăn ngon. Thế nhưng là mọi thứ đều bị chính tay của anh ấy phá hủy. Lục Hiểu đi xuống lầu, nghe được Nam Nam ôm lấy Tiêu Sở Bắc sờ sờ mắt của anh ấy, hỏi "Bố, bố nhìn không thấy Nam Nam sao? Về sau đều nhìn không thấy sao?" Trái tim của Lục Hiểu cũng tan nát rồi. Tiêu Sở Bắc nghe được tiếng bước chân của cô ấy, đứng dậy muốn tránh ra, anh chẳng muốn làm cho cô ấy mất hứng. Lục Hiểu gọi lại anh, "Anh hành động bất tiện, không cần né tránh tôi nữa." "Hiểu Hiểu..." Tiêu Sở Bắc cảm động đến mức hốc mắt nóng lên, Lục Hiểu lập tức lại lạnh nhạt nói với anh "Đừng hiểu lầm tôi là lo lắng cho anh, tôi chỉ là sợ anh chống quải trượng đi nhanh làm ngã Nam Nam thôi."
"Tôi chỉ mời ngươi trả cho Hiểu Hiểu một cái trong sạch, tôi không muốn nhìn thấy cô ấy cứ như vậy mà vô tội chết oan, hung thủ giết chết cô ấy vẫn còn nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật." "Dì Thủy, bà có phải biết rõ điều gì phải không? ! Trận đại hỏa kia, không phải bản thân Hiểu Hiểu thả, đúng không?" Tiêu Sở Bắc kích động nắm lấy tay của bà. Dì Thủy nhàn nhạt nhìn anh, nở nụ cười sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Nam "Đáng thương Hiểu Hiểu của tôi, không thấy được tiểu bảo bối mà cô ấy dùng hết sinh mệnh sinh hạ, tôi không có chứng cứ, không thể lung tung chỉ định, chỉ là tôi thật sự rất muốn biết, trong lúc Hiểu Hiểu bị vây trong biển lửa, Lục Hạ cô ấy đang ở nơi nào." "Lục Hạ..." Tiêu Sở Bắc mắt choáng váng, chẳng lẽ là... cái trận cháy chết Lục Hiểu kia chính là do Lục Hạ... thả hay sao? ! "Lục Hạ mỗi đêm đều ngủ ở bên cạnh ngươi, ngươi không chưa từng thấy qua cô ấy gặp ác mộng bao giờ sao?" Lục Hạ đứng ở trên ban công, lẳng lặng nhìn hai người đối thoại trong vườn hoa. Cô phảng phất từ trong miệng của dì Thủy nghe được tên của cô. Cái bà già kia, rốt cùng đang cùng Tiêu Sở Bắc nói cái gì? Lục Hạ theo bản năng cúi đầu sát gần, Tiêu Sở Bắc vừa đúng lúc ngẩng đầu lên thấy được cô, "Sở Bắc..." Lục Hạ bối rối đến mức lập tức trốn vào phòng. Cô ấy làm gì như một kẻ trộm chột dạ kẻ trộm vậy? ! Trái tim không ngừng loạn nhảy dựng lên... —— Vào đêm, sau khi Tiêu Sở Bắc dỗ dành Nam Nam chìm vào giấc ngủ, liền quay về phòng ngủ. Lục Hạ mặc một váy ngủ khêu gợi, từ phía sau quấn ôm lấy eo của anh, họ đã thật lâu chưa làm qua rồi. "Sở Bắc, muốn em." Cô lộ liễu ghé vào tai anh thở ra hơi nóng. Dùng sức đưa ngực cọ xát lên lưng sau cường tráng của anh, anh là đàn ông, đàn ông dù sao vẫn là chịu không được sự khiêu khích. Tiêu Sở Bắc nắm lấy hai cánh tay trần trụi của cô, Lục Hạ nở nụ cười, anh ấy muốn cô, chứng minh anh ấy còn rất là yêucô. Nhưng không ngờ tới, "Đã muộn rồi, anh mệt rồi." Tiêu Sở Bắc nắm lấy cánh tay của cô chỉ là vì kéo cô ra? ! Anh đi đến bên giường nằm xuống nghỉ ngơi, Lục Hạ không thuận theo và cũng không buông tha "Sở Bắc, anh có phải vẫn còn đang giận em không có trông nom tốt Nam Nam không? !" "Làm sao có." "Nhưng anh cũng không đụng vào em, anh không đụng là chứng minh anh vẫn còn giận em, em cũng là lần đầu tiên trong nom em bé, em làm sao có thể đi hại một đứa bé mới có chút lớn như vậy, em cũng không phải là Lục Hiểu a." Cô ấy lại muốn nói Lục Hiểu hại chết con của cô ấy sao? ! Không hiểu tại sao, lời nói của dì Thủy cứ ở trong đầu của Tiêu Sở Bắc quấy phá, "Vác cái bụng bầu tám tháng lớn còn là một kẻ đui, đem người ép đến bên cạnh thang lầu có phải cũng quá 'Tài giỏi' rồi sao?" "Tiểu Hạ, em không nhất thiết phải cứ nhắc anh lại cô ấy giết chết con của chúng ta... em cũng nên từ trong cơn đau xót mất đi đứa con đi ra rồi." Ánh mắt của Tiêu Sở Bắc là lạnh lùng như thế. Hồi trước, chỉ cần nhắc đến chuyện của đứa con, anh đều ngoan ngoãn phục tùng với cô, mà bây giờ anh lại chán nghe rồi? ! Lục Hạ càng khẳng định hơn là dì Thủy đã nói cho anh, cái bà già kia, không lẽ là chạy tới trước mặt Tiêu Sở Bắc, nói những lời nói cô hại chết Lục Hiểu như vậy? ! "Tốt, anh muốn em đi ra, vậy anh hãy cho thêm cho em một đứa con khác đi." Lục Hạ nhấc chân lên muốn hôn Tiêu Sở Bắc. Người đàn ông một giây đồng hồ đều không có ngừng lại liền quay đầu ra, "Anh chê bai em?" Trong lòng Lục Hạ lộp bộp một cái, nước mắt cứ như vậy lạch cạch rơi xuống, "Từ sau khi Lục Hiểu chết, từ khi Nam Nam đến trong nhà, anh có biết đã bao nhiêu lâu anh có nhìn kỹ em qua rồi..." Lục Hạ ủy khuất vô cùng. Cô vừa khóc, Tiêu Sở Bắc liền nghĩ đến cô đã từng chịu qua đủ loại tổn thương, nhưng mà... Anh nhớ lại từng đoạn cô bị tổn thương, lại phát hiện tại sao mọi thứ đều xảy ra một cách trùng hợp như vậy? Chỉ cần Lục Hiểu ra tay độc ác với cô, anh toàn là vừa đúng lúc trông thấy... "Tiểu Hạ, em có từng nói dối với anh không?" Tiêu Sở Bắc đột nhiên hỏi như vậy. Lục Hạ chột dạ, tim đập nhanh thêm, "Dì Thủy nói bậy em với anh , đúng không?" Lục Hạ nước mắt lại rơi xuống, trong lần này, Tiêu Sở Bắc lại không có mềm lòng. Ánh mắt của anh băng băng lãnh lãnh, "Trả lời tôi." "Không có, em chưa bao giờ nói dối với anh cả, em đã nói rồi, em không phải là Lục Hiểu." Đã từng, cô vừa nói Lục Hiểu, sẽ kích khởi sự hận thụ với Lục Hiểu ở dưới đáy lòng của anh. Mà bây giờ nghe lần nữa, tại sao lòng của anh lại đau nhức như vậy? ! Nếu như cô thật sự không có nói dối với anh, trên ban công lúc anh nhìn thấy cô, cô tại sao lại phải bối rối né tránh như vậy? ! "Vào lúc Hiểu Hiểu phần hỏa tự sát, cô đang ở đâu?" Lục Hạ mở to hai mắt nhìn, anh hoài nghi là cô phóng lửa? Không, cô không thể thừa nhận! "Em còn có thể ở đâu, em đang ở trong bệnh viện a..." Tiêu Sở Bắc không có lên tiếng. Tay anh nhẹ khẽ vuốt tới, vuốt qua khuôn mắt tương đối trắng của Lục Hạ, vào lúc Hiểu Hiểu gặp chuyện không may, cô thật sự đang ở bệnh viện sao? Anh từng vì cô vứt bỏ Hiểu Hiểu, từng vì cô không biết ngày đêm tra tấn Hiểu Hiểu. Anh chỉ là hận Hiểu Hiểu hay ghen tị, mỗi lần đều tổn thương cô. Anh chỉ là nhìn bộ dạng đáng thương sở sở của cô, mỗi lần đều bảo vệ cô. Thế nhưng là anh không bao giờ hỏi qua bản thân, anh thật sự đã yêu qua cô sao? ! Lục Hạ tưởng Tiêu Sở Bắc quyến luyến như vậy chạm vào cô, nhất định lại tin tưởng cô, "Sở Bắc, xin anh đừng có như vậy giày vò em nữa, em cũng là phụ nữ, anh nhìn em xem, Lục Hiểu đã chết rồi, em mới là người cả đời đều ở bên cạnh anh a." Đúng vậy a, Lục Hiểu chết rồi. Hiểu Hiểu từ trong tã lót bắt đầu là không có cùng anh tách rời qua đã chết rồi... Cho dù là cô nói dối rồi, cho dù là anh sai rồi, anh rút cuộc tìm không trở lại Hiểu Hiểu của anh rồi. Bây giờ anh mới biết được, thì ra Hiểu Hiểu không sống lại được rồi, đó mới là điều khiến anh tuyệt vọng nhất. Tiêu Sở Bắc nhìn vào đôi mắt của Lục Hạ, dường như đã nhìn thấy được khuôn mặt của Lục Hiểu đêm đêm xuất hiện trong mộng của anh kia, anh cười mà nói "Anh đây không phải đang nhìn em sao? Trừ em ra, còn có ai có thể khiến cho anh nhìn em như vậy?" "Vậy anh đụng em ——" Lục Hạ nắm lấy vạt áo của người đàn ông lần nữa hôn lên môi của anh ấy. Mùi nước hoa đậm đặc nhào đến, đánh thức Tiêu Sở Bắc đang chìm trong ảo giác, anh nhanh chóng né ra, cô ấy không phải Hiểu Hiểu. Nhưng đôi mắt này lại là Hiểu Hiểu. Nếu để cho đôi mắt của Lục Hiểu anh đi hôn một người phụ nữ khác, anh làm không được. Tiêu Sở Bắc lui ra sau, "Em mới đẻ non, cơ thể còn cần điều trị, không cho phép nói những lời ngớ ngẩn nữa." Lục Hạ hoàn toàn choáng váng. Nói cái gì cô mới đẻ non, cơ thể còn chưa khỏe, cái này đều đã qua ba tháng rồi, Tiêu Sở Bắc căn bản là cố ý kiếm cớ không đụng đến cô. Dì Thủy, đều là cái bà già ấy đang quấy rối. Bà ấy nhất định là cùng Tiêu Sở Bắc đã nói những lời khiến anh ấy xa lánh cô, chết tiệt, cô sẽ không bỏ qua bà ấy! ! "Sở Bắc, anh thật sự muốn đối xử với em như vậy sao? Cơ thể của em đã tốt rồi, em có thể vì anh sinh con rồi... anh không nên tin những lời dì Thủy nói với anh đấy, bà ấy với Lục Hiểu giống nhau đều là nói dối tinh, bà ấy không nhìn nổi anh tốt với em, vì vậy lợi dụng anh giày vò em..." Lục Hạ gắt gao ôm lấy Tiêu Sở Bắc, người đàn ông bất ngờ bình tĩnh, nước mắt của cô, khóc xin của cô, dường như đối với tim của anh đều đã không còn bất cứ tác dụng gì. "Chớ suy nghĩ lung tung, dì Thủy cái gì cũng không nói với anh, đêm nay anh đi ngủ ở phòng khách, em sớm nghỉ ngơi đi." Tiêu Sở Bắc kéo tay Lục Hạ ra, cũng không quay đầu lại đi ra gian phòng. Cửa đóng lại trong khoảnh khắc kia. Lục Hạ cầm lấy cái đền trên đầu giường liền đập xuống đất, những mảnh vỡ bắn tung tóe gặt thủng bắp chân của cô, máu tươi chảy xuống. Cô bấu chặt nắm tay Lý Thu Thủy, bà khiến tôi đau, tôi sẽ khiến bà đau hơn! !
Năm đó anh từng yêu em, còn bây giờ thì thế nào nhỉ? Chào mừng bạn đến với bộ truyện ngôn tình ngược Năm đó anh từng yêu em. Với 38 chương truyện, chúng ta cùng điểm qua những tình tiết chính để có thể tiếp cận truyện một cách dễ dàng hơn nhé. “Cởi hết quần áo ra!” Ôi thôi, lại là một câu chuyện mà nữ chính của chúng ta phải chịu nhiều thiệt thòi lắm đây. Thế nhưng đây lại là một bộ truyện nhận được rất nhiều sự quan tâm của độc giả nên chắc chắn sẽ rất đáng đọc đấy. Tiêu Sở Bắc đẩy Lục Hiểu ra ngoài ban công và làm nhục cô mặc kệ lời van xin, sự e dè và xấu hổ của cô. Mở đầu câu chuyện là một bối cảnh thật chẳng đẹp đẽ tí nào. Cô gái đáng thương này là ai? Gã trai tàn nhẫn này là ai? Mối quan hệ của họ là như thế nào đây? Lục Hiểu và Tiêu Sở Bắc là hai nhân vật chính của bộ truyện này. Họ là cặp đôi thanh mai trúc mã thuở còn nhỏ. Lục Hiểu là tiểu thư nhà họ Lục, cô mồ côi cha mẹ và sống với ông nội của mình trong Lục Gia. Tiêu Sở Bắc là một chàng trai có sức hút kinh khủng, khí chất ngời ngời. Trông họ thật xứng đôi, họ cũng là vợ chồng nhưng liệu mối quan hệ này có được độc giả đón nhận hay không đây? Mạch truyện không thể hấp dẫn nếu không có một “Tuesday” xuất hiện xen ngang cặp đôi ngôn tình của chúng ta được. Lục Hạ được ông nội của Lục Hiểu mang về từ cô nhi viện, tiểu Hiểu hết lòng thương yêu tiểu Hạ nhưng ngược lại, trong lòng tiểu Hạ chỉ có sự ganh ghét và đố kỵ. Cô bày ra biết bao nhiêu âm mưu tàn độc với mục đích đẩy Lục Hiểu ra khỏi Lục Gia. Lục Hạ tự tay đập vỡ di ảnh của mẹ mình và đổ lỗi cho Lục Hiểu, Lục Hạ tự nhảy xuống hồ nước ở sân trường và đổ tội cho Lục Hiểu. Thế là ông nội nhất thời tin Lục Hạ nên đã đuổi Lục Hiểu ra khỏi Lục Gia. Bước đầu, Lục Hạ đã cướp ông nội và gia sản thừa kế nhà họ Lục ra khỏi tay Lục Hiểu một cách dễ dàng. Nói về Tiêu Sở Bắc, anh và Lục Hiểu từ nhỏ đã được xem là một cặp thanh mai trúc mã, xứng đôi vừa lứa. Lục Hà đương nhiên là không chấp nhận được điều đó, năm lần bảy lượt bày mưu để cướp luôn Tiêu Sở Bắc về tay mình. Lục Hạ lừa Lục Hiểu lên ô tô với âm mưu sẽ gây ra một vụ tai nạn để giết chết Lục Hiểu. Thế nhưng tình thế lại đổi khác, Lục Hiểu chỉ bị thương nhẹ, còn Lục Hạ lại bị hôn mê suốt một thời gian dài. Tình tiết truyện này khiến độc giả hả dạ nhưng lại “ngã ngửa” khi đến cuối truyện mới biết được rằng, cái “tình thế đổi khác” đó lại là một sự sắp đặt có tính toán. Lục Hạ không hề bị hôn mê, cô mua chuộc bác sỹ tại bệnh viện để che giấu đi sự thật là mình không hề bị gì cả. Để làm gì nhỉ? Để Tiêu Sở Bắc trở nên oán ghét Lục Hiểu vì sự tàn độc từ trên trời rơi xuống đầu cô. Tuy kết hôn với nhau nhưng Tiêu Sở Bắc chỉ xem Lục Hiểu như kẻ thù, luôn mong chờ ngày Lục Hạ tỉnh lại và nhanh chóng kết hôn với Lục Hạ. Cầu được ước thấy, cũng đến lúc Lục Hạ tỉnh dậy, đây là khởi nguồn của 1001 bi kịch xảy đến với cuộc đời Lục Hiểu. Tiêu Sở Bắc ép Lục Hiểu phá thai, để giữ lại đứa con trong bụng mình, Lục Hiểu phải hi sinh đôi mắt của mình cho Lục Hạ Thực tế là Lục Hạ lại mua chuộc bác sỹ để nói rằng đôi mắt của cô đã bị hỏng. Mặc dù đang mang thai nhưng Tiêu Sở Bắc lại ép Lục Hiểu phải hiến máu cho Lục Hạ. Cô chấp nhận hết chỉ để giữ lại đứa con trong bụng mình, là đứa con chung với Tiêu Sở Bắc. Chưa hết, ngay sau khi đón Lục Hạ về Tiêu gia, Tiêu Sở Bắc lập tức ép Lục Hiểu ly hôn và đẩy cô ra khỏi Tiêu Gia. Một cô gái mù đang mang thai sẽ tự liệu cuộc đời của mình ra sao đây? Khi đã có được những điều mà mình mong muốn từ tay Lục Hiểu, Lục Hạ lại nhận ra cô thật chẳng thể có được niềm vui khi mà Tiêu Sở Bắc đã thật sự rất yêu Lục Hiểu, anh luôn tìm kiếm và muốn quan tâm Lục Hiểu. Lục Hạ đã tàn độc nay lại vô cùng độc ác, cô tìm đến chỗ Lục Hiểu và hãm hại cô, muốn giết chết đứa con trong bụng Lục Hiểu và vẫn theo “sách cũ”, đổ hết tội lỗi lên đầu Lục Hiểu tội nghiệp. Đám cháy do Lục Hạ gây ra thiêu rụi mọi thứ với mục đích phải “đuổi cùng giết tận” Lục Hiểu. Khi mọi người đều tin rằng Lục Hiểu đã chết cháy, đó cũng là lúc mà Lục Hạ dần dần phải trả giá cho những tội ác mình đã gây ra. Đứa con của Lục Hiểu và Tiêu Sở Bắc vẫn tồn tại, Lục Hạ năm lần bảy lượt tìm cách giết chết đứa bé nhưng không thành. Cũng từ những hành động và việc làm của Lục Hạ mà Tiêu Sở Bắc đã dần nhận ra bộ mặt thật của cô, cây kim trong bọc chắc chắn sẽ không ở mãi trong bọc được. Cho dù Lục Hạ đã được kết hôn cùng Tiêu Sở Bắc nhưng lại không thể nào thay thế được vị trí của Lục Hiểu trong lòng Tiêu Sở Bắc. Ván bài đã được lật, phần lớn nhờ công của Lý Thu Thủy – người chăm sóc Lục Hiểu từ thuở nhỏ và luôn tin cô là người lương thiện. Ông nội cũng dần nhận ra sự thật, Tiêu Sở Bắc cũng chính là kẻ khốn khổ nhất vì những điều mình đã làm với Lục Hiểu. Liệu sự trở về của cô gái mù lòa đáng thương Lục Hiểu có giúp Năm đó anh từng yêu em có một cái kết “happy ending” hay không? Hay cô gái đáng thương Lục Hiểu cùng với Phương Dã – bạn học cũ của Tiêu Sở Bắc sẽ viết tiếp những tình tiết “có hậu” cho câu chuyện? Liệu sau tất cả những bi kịch đã xảy đến, Lục Hiểu có tha thứ được cho Tiêu Sở Bắc hay không? Cái kết mà nhân vật “Tuesday” Lục Hạ sẽ bi thảm đến thế nào? Tất cả sẽ được trả lời hết bạn đọc ngay bản full truyện Năm đó anh từng yêu em tại đấy.
năm đó anh từng yêu em truyện