nếu anh chưa lấy vợ em chưa lấy chồng

Chồng cũ bảo anh ta đã vất vả nuôi con nhiều năm rồi, bây giờ anh ta trả con cho tôi để còn đi lấy vợ mới. Tôi không ngờ chồng cũ lại bẩn tính như vậy, chọn đúng ngày tôi cưới để phá đám. Nhưng dù sao, được trả lại con đối với tôi cũng là chuyện vui mừng. Vợ Yêu, Anh Sắp Trụ Không Nổi - Chapter 57. (Cập nhật lúc: 16:33 19/09/2022) Nếu không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dưới. Server 1 Server 2. Báo lỗi. Sử dụng mũi tên trái (←) hoặc phải (→) để chuyển chapter. Chap trước Chap sau. 1 Theo dõi. Chap trước Chap sau. Con riêng của vợ để tang bố dượng nếu bố dượng có công nuôi và ở cùng, nếu không ở cùng thì không tang; trước có ở cùng sau thôi thì để tang 3 tháng. Con để tang mẹ đẻ ra mình nhưng bị bố rẫy (xuất mẫu), hoặc cha chết, mẹ lấy chồng khác (giá mẫu). Chồng cũ, vợ cũ, người yêu cũ - Tập 38: Việt quyết định ly hôn với Giang. Trước đây, có một cách để cứu sống Mai Anh (Quỳnh Trang) đó là Việt (Việt Anh) và Lam (Thuý Hằng) có thêm một đứa con nữa. Sau khi em bé ra đời, bác sĩ sẽ lấy tế bào gốc từ cuống rốn của Vẫn là phải gánh chịu một ít đau khổ, đắng cay.Nếu anh chưa lấy vợ, em cũng chưa lấy chồng chính là như vậy:Anh vì chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái bị thất lạc từ năm tám tuổi mà từ bỏ tên tuổi thật, trở thành một người lạnh lùng, tham gia giới giải trí với bao bon chen áp lực. Ra đến vườn hoa thì anh thấy 1 cậu bé tầm 7 tuổi mặc 1 bộ váy màu xanh dương, song nhi mặc váy là điều rất bình thường. Đang dáo dác nhìn xung quanh như thể đang kiếm gì đó. Đứng vào chỗ tối thì thấy bé cởi quần lót ra chuẩn bị đi tiểu. Với bản tính dâm đãng của Cách Vay Tiền Trên Momo. Đánh giá từ 31 lượtTruyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Cũng Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, cứ ngỡ mọi chuyện đã được sắp đặt một cách thành công. Nhưng nào ngờ không phải như thế, mọi chuyện lại đi theo hướng ngược lại...Không còn cách nào khác để kiếm tiên chữa bệnh cho mẹ và kiếm tìm cô em gái thất lạc, anh phải dấn thân vào showbiz thị phi và nhiều cạm bẫy này. Cũng chính nơi đây, anh đã gặp được một cô gái hóa trang cho mình thích hợp, cô đã yêu anh từ lúc gặp linh tính lại mách bảo với anh đây chính là cô em gái anh đang tìm kiếm. Cuộc hoán đổi đầy bất ngờ cô mới chính là con ruột của mẹ anh, vậy còn anh là ai? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ nhé! Reads 137,697Votes 1,519Parts 63Complete, First published Mar 01, 2017Table of contents[GIỚI THIỆU] NẾU ANH CHƯA LẤY VỢ, EM CŨNG CHƯA LẤY CHỒNG Wed, Mar 1, 2017Chương 1 Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹpWed, Mar 1, 2017Chương 2 Sự thỏa hiệp là khởi đầu cho cuộc sống của hai ngườiWed, Mar 1, 2017Chương 3 Nhớ nhung chính là mỗi giờ mỗi khắc đều muốn gặp anhWed, Mar 1, 2017Chương 4 Khi ngón tay cô bay lượn trong mắt anhWed, Mar 1, 2017Chương 5 Khi thích một người sẽ vô duyên vô cớ cười ngây ngôWed, Mar 1, 2017Chương 6 Anh dường như đã quen với chút hờn dỗi đáng yêu của côWed, Mar 1, 2017Chương 7 Có khi, chỉ vì cái trước mắt không phải là việc tốtWed, Mar 1, 2017Chương 8 Em cuối cùng có phải là cô ấy trong lòng tôiWed, Mar 1, 2017Chương 9 Cách mạng vẫn chưa thành công, đồng chí phải tiếp tục nỗ lựcWed, Mar 1, 2017Chương 10 Trước đây không có em anh vẫn ổn đấy saoWed, Mar 1, 2017Chương 11 Sênh của anh còn có thể tìm lại khôngWed, Mar 1, 2017Chương 12 Cô muốn nhìn anh nhiều một chút sau đó sẽ không bao giờ quênWed, Mar 1, 2017Chương 13 Từng bước từng bước đi vào trái tim đau khổ của anhWed, Mar 1, 2017Chương 14 Được người khác dựa vào, cảm giác không tồiWed, Mar 1, 2017Chương 15 Không nên thích thêm một người không yêu mìnhWed, Mar 1, 2017Chương 16 Anh cả gan muốn có được dục vọng của côWed, Mar 1, 2017Chương 17 Giận bản thân đến là bạn cũng không đượcWed, Mar 1, 2017Chương 18 Coi như không thừa nhận, số kiếp sẽ đếnWed, Mar 1, 2017Chương 19 Em muốn nhìn thấy dáng vẻ bình yên vô sự của anhWed, Mar 1, 2017Chương 20 Chính vì thích anh nên mới lo lắng cho anhWed, Mar 1, 2017Chương 21 Anh nhìn thấy hạnh phúc, chỉ vì động lòngWed, Mar 1, 2017Chương 22 Sau khi thoả hiệp biến thành thói quenWed, Mar 1, 2017Wed, Mar 1, 2017Chương 24 Từ khi nào cô đã bước chân vào tim anhWed, Mar 1, 2017Chương 25 Sau khi đạt được sẽ muốn được nhiều hơnWed, Mar 1, 2017Chương 26 Đây có phải là giấc mơ của riêng côWed, Mar 1, 2017Chương 27 Thế giới anỳ, em chỉ yêu mình anhWed, Mar 1, 2017Chương 28 Cho dù thế nào, cách xa anh tamột chútWed, Mar 1, 2017Chương 29 Kỳ Dục của em là độc nhất vô nhịWed, Mar 1, 2017Chương 30 Cô có thể cho rằng vô tư rộng lượngWed, Mar 1, 2017Chương 31 Thứ không đạt được mới biết quý trọngWed, Mar 1, 2017Chương 32 Con người cô cũng vong ơn bội nghĩaWed, Mar 1, 2017Chương 33 Anh hối hận không luôn ở bên côWed, Mar 1, 2017Chương 34 Em nghĩ cái gì cũng thật đơn giản!Wed, Mar 1, 2017Chương 35 Rốt cuộc đang hục hặc chuyện gìWed, Mar 1, 2017Chương 36 Chỉ đóng cùng em mới có thể chân thực đượcWed, Mar 1, 2017Chương 37 Anh muốn bảo vệ cô dưới bàn tay của mìnhWed, Mar 1, 2017Chương 38 Em có cần bất chấp sự phản đổi của anhWed, Mar 1, 2017Chương 39 Em chỉ muốn đứng cùng anhWed, Mar 1, 2017Chương 40 Em cố gắng đến gần trái tim anhWed, Mar 1, 2017Chương 41 Sau khi uống say, có lẽ cô ấy đã làm chuyện ấyWed, Mar 1, 2017Chương 42 Không thể níu kéo thứ không thuộc về mìnhWed, Mar 1, 2017Chương 43 Điều cô càng quan tâm chính là trái tim anhWed, Mar 1, 2017Chương 44 Nhưng cô không thể dễ dàng từ bỏWed, Mar 1, 2017Chương 45 Không tùy tiện nói lời chia tayWed, Mar 1, 2017Chương 46 Điều đau lòng chính là những người đang sốngWed, Mar 1, 2017Chương 47 Mãi mãi không bao giờ hối tiếcWed, Mar 1, 2017Chương 48 Chỉ vì đó là người mà cô yêu nhất Wed, Mar 1, 2017Chương 49 Tôi chính là em gái của Kỳ Dục Wed, Mar 1, 2017Chương 50 Làm em gái của anh cả đời sao? Wed, Mar 1, 2017Chương 51 Nhớ anh như phát bệnh Wed, Mar 1, 2017Chương 52 Em đã chủ động "nộp mạng" Wed, Mar 1, 2017Chương 53 Muốn đón Noel cùng anh Wed, Mar 1, 2017Chương 54 Chúng ta từng gặp nhau ở đâu nhỉ? Wed, Mar 1, 2017Chương 55 Rốt cuộc ai mới là Tiêu Sênh Wed, Mar 1, 2017Chương 56 Cô sẽ một mình chịu đựng đau khổ Wed, Mar 1, 2017Chương 57 Tôi cũng nhìn thấy thứ như cô đã thấy Wed, Mar 1, 2017Chương 58 Khi nào mới quen việc không có anh bên cạnh Wed, Mar 1, 2017Chương 59 Sự thật tàn nhẫn vẫn được chôn kín trong tim Wed, Mar 1, 2017Chương 60 Cô không phải là em gái Kỳ Dục Wed, Mar 1, 2017Chương 61 Mọi người có hy vọng tôi hạnh phúc? Wed, Mar 1, 2017Chương 62 Em là món quà đẹp nhất phần kết Wed, Mar 1, 2017Nguồn Raw Kỷ Huyên kinh ngạc thấy Tư Ngôn nói với mình lời xin lỗi, sau khi kịp phản ứng lập tức xua xua bàn tay “Tôi không trách cô, chúng ta quen nhau như vậy, chẳng lẽ tôi không hiểu cô sao?”. Tư Ngôn nhìn Kỷ Huyên khuôn mặt chân thành hiếm thấy, bất giác xì xì mũi, khàn khàn giọng hỏi “Khả năng của tôi thực sự rất kém phải không? Anh làm tốti như vậy, tôi chỉ luôn theo sát phía sau, mọi người đều không thích tôi”., “Tại sao lại nghĩ vậy?”. Kỷ Huyên cười,. “Ai không thích cô nào? Chẳng phải chỉ cần tôi thích cô là được rồi sao, nhiều người thích quá cũng không tốt, tôi sẽ cảm thấy rất áp lực.”. Anh ta cười hi hi, cố ý trêu đùa. Tư Ngôn lườm anh ta một cái, tảng đá nặng đè nén trong lòng dường như cũng nhờ nụ cười của anh mà nhẹ bớt một chút “Biết anh trêu trọc chọc tôi, tôi không thèm nói chuyện với anh nữa”. Kỷ Huyên nhìn đôi mắt sưng lên như hạch đào của Tư Ngôn, lại thêm cái mũi đỏ đỏ, sắc môi nhợt nhạt, trong lòng vô thức trở nên mềm yếu, từ sâu thẳm cõi lòng dậạy lên từng đợt sóng âm ỉ, khiến cho anh như đắm sâu trong biển nước vô biên không có cách nào thoát khỏi, anh đã sớm biết Tư Ngôn đối với anh mà nói có chút đặc biệt, nhưng không nghĩ cô lại đặc biệt đến mức khiến anh không thể nào lùi bước, mặc dù cảm giác này có chút kỳì dị, nhưng anh vãẫn cam tâm tình nguyện,. “Đùa một chút không được sao? Vui hơn rồi chứ?”. Kỷ Huyên nghiêng đầu nhìn vào mắt cô. Tư Ngôn chớp chớp mắt, khóe môi khẽ giật “Không vui”., “Chuyện như vậy có gì là to tát đâu mà có thể khiến cho cô phiền não như vậy? Không phải là chuyện NG đó chứ? Tôi không nói gì, cô cũng đừng bận tâm!? Được rồi, được rồi, mau mau đứng dậy đi, còn phải trở vào tiếp tục nữa, nếu đạo diễn mà phát hiện ra cô trốn ở góc này, ông ấy sẽ tức giận đến mức hồ đồ mà mọc cánh bay đi mất!?”, Kỷ Huyên gõ gõ vào đầu cô, nói. Lúc trước Tư Ngôn chỉ hyi vọng Kỳỷ Dục có thể đến an ủi cô, nhưng lúc này người xuất hiện bên cạnh cô lại là kKỷ Huyên, mặc dù không đúng người, nhưng cô cũng phát hiện ra lúc này nghe những lời nói trêu đùa của Kỷ Huyên cũng có chút tốt hơnđẹp, hơn nữa còn có thể khiến trái tim khép kín của cô cởi mở rộng. Cô thấy Kỷ Huyên đứng dậy, sau đó quay lưng vào hướng ánh sáng mặt trời chìa tay ra trước mặt cô, cô ngẩng đẩu nhìn anh ta, ánh sáng mặt trời phía sau anh ta tỏa những vệt nắng mơ hồ lên gương mặt, cô có chút nhìn không rõ ràng, không biết vì sao cô lại đột nhiên nhớ đến cảnh tượng đêm hôm ấy, Kỳ Dục ôm xiết lấy cơ thể cô, sau lưng anh cũng có những vệt sáng mơ mơ hồ hồ như thế. Trái tim cô bỗng nhiên quặn thắt, đưa tay ra nắm lấy cánh tay Kỷ Huyên sau đó để mặc anh dùng sức kéo cô đứng dậy, một lần nữa ngước mặt nhìn lên, cô có thể nhìn rõ khuôn mặt anh ta, thần sắc có chút thay đổi, cô rút tay về giấu vào sau lưng, hoảng loạn vội vàng bước về hướng phòng trường quay, chết tiệt, tại sao cô có thể nhận nhầm người cơ chứ? Lẽ nào cô lại nhớ anh nhiều đến thế, nhìn thấy bất kỳ ai cũng cảm ảo giác đó chính là Kỳ Dục?, Sau khi trở lại phòng trường quay, Tư Ngôn lại tiếp tục cùng Kỷ Huyên diễn lại cảnh tay trong tay cùng Kỷ Huyên lúc trước, mặc dù vậy cũng không rơi vào tình cảnh NG, lại không phải diễn lại một lần nào, chỉ diễn thử một lần là được, khuôn mặt đạo diễn luôn giữ vẻ lạnh lùng cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút, Kỷ Huyên còn đưa tay ra vỗ nhẹ lên vai cô, mỉm cười nói nhỏ “Thấy chưa, thấy chưa, cô rất có tiềm năng đó?”. Tư Ngôn xoay người thoát khỏi bàn tay anh ta, giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng bước đi tìm Sở Vân Thượng. Sở Vân Thượng thấy sắc mặt của Tư Ngôn không được tốt lắm, liền vội vàng an ủi “Tư Ngôn, không phải quá lo lắng đâu, dù sao cô vốn vẫn là dân ngoại đạo, để có thể thành thục cũng cần có thời gian, tôi hiểu mà, đừng quan tâm đến lời nói của Trương mặt quỷ ấy, cứ dần dần rồi sẽ tiến bộ thôi, cô mới vào nghề traánh sao khỏi không bỡ ngỡ, đúng không nào?”. Trương mặt quỷ trong lời nói của Sở Vân Thượng chính là đạo diễn, cô ấy và đạo diễn đã quen biết từ lâu cho nên nói chuyện cũng không còn câu nệ, Tư Ngôn vừa nghe thấy thế liền mỉm cười “Ừ, tôi biết rồi, cảm ơn cô”.Vì địa điểm quay phim ở ngay ở Tân Hải cho nên Tư Ngôn sau khi kết thúc một ngày mệt mỏi liền trở về nhà. Cô vốn định sau khi tắm rửa xong liền đi đến chỗ Kỳ Dục thăm anh, không ngờ mặc dù còn đang ngâm mình trong bồn tắm cô đã ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã gần nửa đêm, nước trong bồn lúc đầu còn ấm nóng bây giờ cũng trở nên lạnh ngắt, lúc ngồi dậy cô bất chợt rùng mình một cái, cầm lấy chiếc khăn tắm quấn tạm lên người rồi bước ra khỏi nhà tắm, đến giường nằm ngủ một giấc cho đến ngày hôm sau. Khi Tư Ngôn đến phim trường thì Sở Vân Thượng đã có mặt, cô ấy cả ngày từ sáng đến tối dù không có việc gì cũng làm ở trường phim trường nhưng cũng đến từ rất sớm chăm chú theo dõi, thi thoảng Kỷ Vân cũng tới cùng. Sở Vân Thượng vừa trông thấy Tư Ngôồn liền cầm tờ báo mới bước đến “Tư Ngôn, xem này”. Tư Ngôn không hiểu có chuyện gì cho nên đón lấy tờ báo, vừa nhìn vào liền thấy một bức hình mờ mờ ảo ảo được phóng lớn mờ mờ ảo ảo, hai người ngồi trong góc tường, mặt đối mặt, vì hình ảnh rất mờ ảo cho nên Tư Ngôn thiếu chút nữa đã không nhận ra, rất lâu sau mới khẽ kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc, đây chẳng phải là bức ảnh của Kỷ Huyên và mình ngồi với nhau trong góc khuất đã bị chụp trộm hay sao? Mặc dù cô là diễn viên chính nhưng cho đến bây giờ vẫn không bị ai phát giác ra, bức ảnh này mặc dù rất lớn, nhưng hình ảnh mở hồ không rõ ràng, Kỷ Huyên đã thường xuyên tham gia các hoạt động, xuất hiện trong một số bộ phim truyền hình, cho nên mọi người vừa nhìn liền có thể nhận ra ngay, nhưng Tư Ngôn ngược lại không phải ai cũng có thể biết được được, cho nên mọi người rất tò mò đoáàn xem ai chính là nhân vật chính trong bức ảnh. Tư Ngôn thở ra một hơi nặng nề, hỏi Sở Vân Thượng “Chuyện này là sao?”., “Không cẩn thận bị người ra chụp trộm hình chứ còn sao nữa, cũng may mà góc chụp ở khá xa, cho nên bức ảnh không được rõ nét lắm, có điều cũng không thể dễ dàng cho qua chuyện được.”. Sở Vân Thượng lè lưỡi, sau đó đột nhiên cười hi hi tiến lại gần Tư Ngôn, hỏi “Tư Ngôn, cô và Kỷ Huyên, thật sự là không có chuyện gì chứ?”. Tư Ngôn mở to mắt nhìn cô ta “Thật mà! Thật hơn cả vàng mười ấy chứ!”., nNói xong cô lại nhìn xuống tờ báo đang cầm trong tay, có chút lo nghĩ, “Bức ảnh này phải làm sao đây?”., “Đã hiểu lầm thì cho hiểu lầm, cô cứ tiếp tục giấu mặt đi, bọn họ muốn đoán già đoán non gì thì mặc kệ, dù gì thì cô vẫn chưa phải là người của quần công chúng, chẳng có ai biết đó là cô.”. Sở Vân Thượng cầm lấy tờ báo bước đi, vừa cười vừa đẩy cô vào phòng hóa trang. Tư Ngôn cúi mặt xuống, góc chụp trong bức ảnh rất mơ hồ, nếu là người không quen biết cô từ trước thì chắc hẳn cũng sẽ chẳng nhận ra, nhưng Kỳ Dục thì sao? Nếu anh xem được tờ báo này anh sẽ nghĩ gì? Tư Ngôn quyết định tối nay sẽ đến chỗ Kỳ Dục một chuyến, mấy ngày tuần liền không gặp mặt cũng không gọi điện, cô thật sự không thể chịu nổi như dự liệun của Tư Ngôn, Kỳ Dục vừa nhìn liền nhận ra ngay người trong bức ảnh chính là Tư Ngôn, còn người đàn ông bên cạnh cô, chẳng cần suy nghĩ cũng biết đó chính là Kỷ Huyên. Kỳ Dục sau khi nhìn thấy bức hình liền vò nát tờ báo trong tay, trút hết tức giận xé nát tờ báo ra thành từng mảnh nhỏ. Từ sau khi Tư Ngôn đứng trước phóng viên nói cô là em gái anh, anh đã không dám lười nhác, mấy lần muốn thanh minh để sáng tỏ mọi chuyện nhưng Trình Hải An lại ra sức ngăn cản nói họ đang ở nơi đầu sóng ngọn gió nếu sau khi anh làm rõ mọi chuyện, phóng viên lại đưa chuyện này ra bàn luận, lúc đó chẳng phải là thêm dầu vào lửa sao?Trong hoàn cảnh này, Kỳ Dục chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi, nhưng khôong biết ai lại tiết lộ số điện thoại cầm tay của anh, tới tấp biết bao nhiêu cuộc điện thoại tới tấp gọi đến khiến cho anh tâm thần bất ổn, dứt khoát khóa máy lại kiên quyết không nhận một cuộc điện thoại nào gọi đến, anh những muốn chờ đợi sau khi chuyện này dần dần lắng xcuống sẽ lại đổi một số điện thoại khác, không nghĩ rằng công việc cuối năm ngày càng bận rộn, công ty hiy vọng album của anh sẽ kịp ra mắt trước năm mới, vì chuyện này anh cũng đầu tắt mặt tối cả ngày. Mặc dù biết bộ phim mà Tư Ngôn tham gia diễn xuất đã bắt đầu bấm máy, nhưng mấy lần muốn đến thăm cô lại không có thời gian. Anh vẫn luôn tin tưởng vào Tư Ngôn, nhưng sau khi xem được bức ảnh này lại vô cùng khó chịu. Thứ nhất là vì Tư Ngôn không hề né tránh mà ngồi rất gần Kỷ Huyên. Thứ hai, ngược lại vì anh trách mình không thể luôn luôn ở cạnh chăm sóc cô, chính vì thế nên mới để cho người khác có cơ hội xen vào. Trình Hải An tự nhiên cũng xem được tờ báo, thấy sắc mặt của Kỳ Dục lạnh lùng như bị đóng băng lại, mặc dù nhiệt độ xung quanh vẫn ấm áp nhưng cũng vẫn khiến cho người khác có cảm giác rùng mình. Anh ta cũng không dám theo anh vào phòng thu. Quả nhiên, những kẻ dính vào chuyện tình cảm đều là những kẻ đáng hiện của Tư Ngôn hôm nay đã khá hơn trước rất nhiều, mặc dù lại phải diễn cảnh NG, nhưng đã tốt hơn mấy lần trước, hơn nữa lúc diễn động tác của cô và Mạnh Chi Dịch rất ăn khớp với nhau, thân trước của Mạnh Chi Dịch hơi cúi xuống một chút, lúc này cô chỉ việc nhắm mắt lại là xong. Lúc nghỉ giải lao, Tô Tiểu Mạn cầm tờ báo đặt trước mặt cô, liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt rồi nói “Tư Ngôn, nếu không phải trên báo viết những điều này thì tôi đã không dám tin đó lại là cô. Cô rõ ràng là em gái của Kỳ Dục, còn là con gái của tư Thiều, lúc này lại còn chuyện với Kỷ Huyên nữa chứ, những chuyện tốt đẹp trong thiên hạ này đều đổ hết lên cầu cô mất rồi”. Tư Ngôn giằng lấy tờ báo cuộn lại, hậm hực lên tiếng “Đây chẳng phải là những chuyện tốt đẹp gì, nếu cô thích, thì cứ tự nhiên mà lấy hết đi”. Thời gian gần đây quan hệ của cô và Tô Tiểu Mạn cũng trở nên khá thân thiết, Tô Tiểu Mạn lắc đầu nói “Tôi không có cái phúc phận ấy, có điều với tư cách là trợ lý của cô, có thể biết được chút ít nội tình bên trong không?”., “Nghĩ tốt thật đấy.”. Tư Ngôn cầm tờ báo được cuộn tròn trong tay giơ lên đánh lên đầu Tô Tiểu Mạn mấy cái, “Tin tức cơ mật, không thể tiết lộ”. Tô Tiểu Mạt tặc tặc đầu lưỡi, cũng không truy hỏi thêm, cười hi hi lái chuyển chủ đề khác. Vì tâm trạng Tư Ngôn hôm nay khá tốt, cho nên công việc cũng thuận lợi hoàn thành sớm, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi chào tạm biệt Tô Tiểu Mạn, theo yêu cầu của Tư Niên, thời gian gần đây đều là chú Lý thúc thúc đến đưa đón cô. Chưa kịp rời đi, Kỷ Huyên đã nhanh chóng tiếp cận “Thế nào? Hai nhân vật nam nữ chính của tin đồn cũng nên cùng nhau uống một ly chứ?”., “Uống cái đầu anh ấy!”, Tư Ngôn quay người nghiến răng đáp lại,. “Tôi có nội quy vào cổng, phải về nhà đây, anh tự mình đi uống đi.”. Nói xong cũng chẳng quan tâm đến anh ta, ung dung quay người đi khỏi. Kỷ Huyên nhìn theo bóng hình duyên dáng từ phía sau của cô cho tới khi khuất hẳn, đưa tay sờ sờ lên mũi cười nhạt, nụ cười còn chưa tắt, bờ vai đột ngột bị ai đó vỗ mạnh một cái, sau đó là một tiếng cười đầy ẩn ý cất lên “Sao thế, sao thế, người đã đi rồi mà còn đứng ngây ra đấy sao?”. Anh ta vội quay đầu nhìn lại thì thấy Sở Vân Thượng không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào, bất giác đưa tay ra vuốt nhẹ lên má cô một cái “Chuyện này không liên quan đến cô, lúc này vẫn còn chưa về nhà phục vụ Kỷ Vân sao?”. Khuôn mặt Sở Vân Thượng chợt đỏ lên “Cái gì mà phục vụ, khó nghe chết đi được”. Nói xong cũng vội vàng quay lưng bước những bước nhỏ điệu đà bỏ đi. Kỷ Huyên nhìn cô không nhịn được liền bật cười. Tối nay Tư Ngôn không dám lại ngâm mình lâu trong bồn tắm, chỉ tắm gội nhanh chóng, sau khi thay quần áo đến cơm tối cũng không kịp ăn, chào hỏi Tư Niên mấy câu rồi ra ngoài, mục đích của cô là nhà Kỳ Dục. Tư Niên nhìn dáng vẻ hào hứng của Tư Ngôn khi bước đi vô thức bật cười, con gái đã lớn, quả nhiên là không thể giữ mãi trong nhà. Tư Ngôn bắt xe đến cổng tiểu khu, sau khi trả tiền liền bước nhanh ra khỏi xe, cô cảm nhận rõ một làn gió lạnh thổi vào trong làn áo, lúc này mới ý thức được mình mặc quá phong phanh, thời tiết bây giờ đã là mùa đông, nhưng cô lại mặc trên người bộ quần áo mùa thu mỏng manh, cảm giác hơi lạnh phả vào da chợt bật tiếng cười nhạo chính mình, sau khi cẩn thận khép chặt hai tà áo mới từ từ bước vào trong tiểu khu. Từ dưới tầng một khu chung cư, Tư Ngôn ngẩng đầu nhìn lên, đèn trong căn hộ tầng mười chín còn tối, cô bất giác chau mày, lẽ nào anh vẫn chưa về nhà? Nhưng cô đã đến đây rồi, thì không muốn lại trở về, thời tiết bên ngoài rất lạnh, cô quyết định sẽ vào nhà đợi anh. Nửa tháng sau, cánh tay trái của Tư Ngôn được băng bó cẩn thận, và được cuốn dây đỡ vòng qua cổ, Kỳ Dục ôm cô trên sô pha xem ti đang xem chương trình “Phía sau sân khấu chuyện người nổi tiếng” mà Tư Ngôn là khách mời của chương đến phần cuối, Kỳ Dục cầm một quả dâu tây đút vào miệng cô, rồi hỏi “Không sợ fan của anh tìm em đòi nợ à?”.“Không sợ.” Miệng Tư Ngôn vẫn đang ngậm quả dâu tây, nhai vài cái nuốt rồi nói tiếp, “Nếu họ yêu anh, thì nhất định cũng phải yêu em chứ.”. Kỳ Dục mím môi cười hạnh phúc, rồi tiếp tục lấy dâu tây cho cô Ngôn vừa há miệng đón lấy quả dâu tây, chưa kịp cắn đã bị đôi môi Kỳ Dục tiến tới định hôn. Cô vội né sang một bên, miếng càu nhàu “Em đang ăn mà.”.“Thì cùng ăn.” Đôi môi Kỳ Dục nở nụ cười nham hiểm, rồi mặc cho cô từ chối, anh sấn đến hôn lấy cô. Anh dùng đầu lưỡi lách mở đôi môi đang mím chặt của Tư Ngôn, rồi chiếc lưỡi tiến vào trong, chạm vào trái dâu tây vẫn chưa được cắn kia. Anh ranh mãnh dùng lưỡi cuốn lấy trái dâu tây, rất nhanh trái dâu đã trôi tọt vào miệng anh lúc nào. Anh cố ý rời ra một chút, nói “Em muốn ăn chứ gì? Vậy tự tới mà ăn này.”.Tư Ngôn đỏ mặt giận dỗi nhìn anh, rồi nhoài qua người anh lấy một trái dâu cho vào miệng, nhai nhai vài cái rồi nuốt ực “Trái đó nhường cho anh đấy.”.Kỳ Dục đâu có muốn cô nhường cho, anh ôm lấy eo cô kéo cô về phía mình, rồi chủ động đưa trái dâu chuyển qua môi cô, sau đó cắn một cái, hương dâu tràn ngập giữa môi răng của cả hai. Nước dâu trào ra từ khóe môi cô, nhưng đã bị Kỳ Dục liếm gọn không để lại chút dấu hôn bắt đầu thay đổi về chất. Kỳ Dục không chỉ dừng lại ở cái hôn nồng cháy, anh bắt đầu đưa tay luồn vào trong áo cô, đôi tay lành lạnh của anh khiến Tư Ngôn thoáng rúm người đẩy ra “Lạnh chết đi được.”.“Sẽ nhanh chóng ấm lại mà.” Kỳ Dục không chịu dừng lại, anh tiếp tục hôn lên môi cô, động tác tay càng được thực hiện nhịp nhàng hơn, bàn tay nhanh chóng chạm đến khu vực mềm mại bên trong lớp áo lót, anh kéo cao cả áo ngoài lẫn áo lót của cô, Kỳ Dục bắt đầu hôn xuống phía dưới, môi anh ngậm chặt khu vực đỉnh nhú cao nhạy cảm nhất của Tư Ngôn đã bị anh kích thích đến suýt mất đi thần chí, nhưng vẫn biết đây là phòng khách, cô thì thào nói “Vào, vào phòng ngủ.”.Kỳ Dục chẳng để tâm xem cô nói gì, anh đang chuyên tâm đến các động tác của lâu lắm hai người không gần gũi như vậy, khi cả hai nhập vào làm một, cả hai đều thở một hơi dài đầy sảng khoái, rồi ôm thật chặt đối phương, không chừa một khe hở Ngôn chưa bao giờ thử làm chuyện đó ở nơi chật hẹp như trên chiếc ghế sô pha, mấy lần cô bị anh thúc đến mức đầu va vào thành ghế, đau mà đầy khoái cảm, khiến cô bặm chặt môi không dám phát ra tiếng, chỉ có điều chiếc tay bị thương gây cản trở không nhỏ, cô không thể dùng hai tay để ôm để tâm đến cánh tay bị thương của cô, động tác của Kỳ Dục cũng được tiết kiệm đi nhiều, anh sợ thả sức quá sẽ khiến cánh tay chưa khỏi hoàn toàn trở nên nghiêm trọng. Nhưng anh thực sự không kiểm soát nổi cơn bão xúc cảm đang trào dâng, động tác của Kỳ Dục mỗi lúc một lại mãnh liệt hơn, anh chỉ có thể dùng phương thức của mình để trừng phạt cô làm đến dở chừng thì Kỳ Dục bỗng dừng lại, anh bắt đầu mân mê, không cho Tư Ngôn được sảng Ngôn bị anh làm cho bứt rứt, cô hích mạnh hông mình lên phía trên, nhưng Kỳ Dục lại cố ý nhấc của người lên một chút. Lúc này cô mới mở đôi mắt vừa nãy vẫn đang nhắm chặt, cô nhìn anh bất mãn, người kích thích cô là anh, không cho cô thỏa mãn cũng là anh.“Em nói đi. Tại sao khi tỉnh lại em lại giả vờ mất trí nhớ!?” Kỳ Dục cố ý thục mạnh cái đó vào trong cô, rồi lại nhấc ra, nhìn cô đầy ác Ngôn vừa có được chút khoái cảm thì lại bị treo luôn tại chỗ, bèn bĩu môi nhìn anh “Đùa có một tẹo mà anh cũng cho là thật à!”.“Vậy tại sao ban đầu em lại tự ý trốn tránh?” Anh cố tình ra đòn lại định lôi ra tất cả những việc sai lầm của cô ra chất vấn sao? Tư Ngôn không biết nói gì, nhưng lại không chịu nổi nỗi bứt rứt trong thời khắc quan trọng này “Vậy anh muốn em phải làm gì?.”.“Ít nhất thì cũng phải nói ra chứ. Ngôn à, em không chỉ có một mình.” Sắc mặt anh bỗng trở nên hiền dịu.“Em biết.” Đại hiệp một tay Tư Ngôn nâng cánh tay hoàn hảo duy nhất của mình lên ôm lấy chiếc lưng trần của anh., “Em không phải chỉ một mình, chúng ta ở bên nhau, mãi mãi bênh nhau.”.Kỳ Dục thấy hài lòng, anh hôn âu yếm lên khóe môi cô, rồi cất tiếng gọi “Sênh”, vừa định phát huy sức mạnh cho vùng eo thì thấy Tư Ngôn đã né sang một bên. “Sau này không được gọi em là Sênh, nếu không em sẽ có cảm giác loạn luân đấy.” Tư Ngôn không Dục cười “Được, sau này gọi em là Ngôn, được chưa?.”. Nói xong, cả hai không kìm nổi nữa, động tác mãnh liệt mỗi lần tiến sâu vào trong của anh, Tư Ngôn cảm giác cả tâm hồn mình được thỏa mãn, đôi mắt cô lim dim ngước nhìn chiếc đèn trên đỉnh đầu, hai môi khẽ mở “Kỳ Dục, anh trai, anh là món quà đẹp nhất mà thượng đế đã ban cho em”.Kỳ Dục ôm lấy cô, rồi thì thào bên tai cô “Em cũng vậy”. Tên truyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy ChồngTác giả Real Vân ThượngThể loại Truyện Ngôn TìnhTình trạng Hoàn ThànhWebsite KitesGiới thiệuTruyện Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng có rất nhiều tình tiết bất ngờ, mọi chuyện tưởng chừng đã được sắp đặt thành công. Nhưng thật tế thì nó đã đi ngược lại...Vì cố gắng kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ và tìm người em gái thất lạc mà anh phải chen chân vào giới showbiz. Và anh gặp được một cô gái hóa trang cho mình thích hợp, cô đã yêu anh từ lúc gặp tính mách bảo rằng cô gái đấy là người em gái mà anh cần tìm. Cuộc hoán đổi đầy bất ngờ cô mới chính là con ruột của mẹ anh, vậy còn anh là ai? Mời các bạn theo dõi truyện sẽ rõ nhé! Đọc Truyện Mỗi giai đoạn của tình cảm đều có một khởi đầu tuyệt đẹpTừng chiếc đèn neon được bật, cả khán phòng nhanh chóng chiếu sáng. Xung quanh khán phòng treo kín những tấm poster khổ lớn, mà nhân vật trên poster dđó chỉ có một người, dáng cao gầy, cơ thể rắn chắc, đường nét rõ ràng, đôi môi mím chặt, đôi mắt màu hổ phách, và mái tóc ngắn màu hạt dẻ, một minh tinh mà hiện nay đang nổi như cồn chính là người sau đó, nữ MC nổi tiếng thông minh đứng trước máy quay, trên khuôn mặt từ từ nở nụ cười diễm lệ “Các vị quan khách, chúc buổi tối vui vẻ, chào mừng các vị đến với Chuyện người nổi tiếng, tôi là người dẫn chương trình Cao Nhã Tịnh. ”Hàng ghế khácn giả bên dưới không còn một chỗ trống, chẳng cần phải nghĩ cũng biết họ vì ai mà đến, Cao Nhã Tịnh cũng không dừng lại lâu, nói tiếp “Xem chừng tình hình khán phòng như muốn nổ tung, thiết nghĩ mọi người đều biết vị khách mời hôm nay của Chuyện người nổi tiếng là ai rồi, tôi cũng không làm mất thời gian của mọi người nữa, sau đây xin mời…”. lLời chưa dứt, cả khán phòng vỗ tay vang dội cùng tiếng huýt sáo chói tai, Cao Nhã Tịnh nhếch môi cười, cái tên này cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng. Cô mỉm cười ra hiệu mọi người yên lặng “Nếu mọi người đã không thể chờ đợi thêm, vậy thì chúng tôi xin mời Kỳ Dục.”. Âm cuối của câu nói bị tiếng huýt gió chói tai át đi, một bóng đen cao từ hậu đài bước ra sân khấu, bộ quần áo giản dị phẳng phiu trên người anh ta dường như có cảm giác rất riêng biệt càng làm tôn thêm vóc dáng dong dỏng nho nhã, mái tóc ngắn màu hạt dẻ không có bất kỳ sự chải chuốt nào vẫn rất bắt mắt, đôi môi dường như vẫn mím chặt, cho dù mang bộ dạngvẻ lạnh lùng nhưng vẫn khiến khán giả hò hét không bước đến chỗ ngồi đã được bố trí sẵn, khẽ gật đầu, cất giọng trầm ấm “Tôi là Kỳ Dục.”. Lời giới thiệu đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn, có lẽ là vì anh ta tin rằng mọi người đều quá quen thuộc mình, hoặc có lẽ anh ta không quen với kiểu trò chuyện thế này. Có điều, cho dù như vậy nhưng khán giả vẫn không hề phản đối, từng người từng người yên lặng trở lại, mắt không rời đại minh tinh - vị khách khó mời của chương Nhã Tịnh dường như rất hài lòng với cảnh tượng này, đưa tay mời Kỳ Dục ngồi xuống một bên ghế sofa đã được chuẩn bị sẵn, cô cũng tự ngồi xuống đối diện anh, nở nụ cười nhẹ nhàng “Theo như tôi được biết, thì anh Kỳ Dục dường như chưa từng tham gia các chương trình tổng hợp nghệ thuật tổng hợp nào, vậy tại sao Chuyện người nổi tiếng lại là ngoại lệ?”. Trong mắt Kỳ Dục dường như thoáng bối rối, mắt chớp chớp, chậm rãi nói “Thực ra, cô cần câu trả lời thế nào?”. Anh nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt mình, kín kẽ cau mày, vầng hào quang trong mắt người này quá rực rỡ, trực giác khiến anh không thích chút nào.“Ha ha…” Cao Nhã Tịnh cười ngượng nghịu, “Sớm đã nghe Kỳ Dục là người thẳng thắn, quả nhiên không sai.”.Sau đó cô thoải mái hơn, các câu hỏi đa phần đều là người đại diện và Kỳ Dục chào hỏi, anh chỉ nhẹ nhàng khéo léo trả lời vài từ, thường xuyên lảng tránh các câu hỏi, Cao Nhã Tịnh mặc dù không hài lòng nhưng chương trình này được phát trực tiếp nên không dám tỏ thái độ. Khán giả trong khán phòng thì ngược lại, trong mắt họ, Kỳ Dục chính là người như vậy, một Kỳ Dục như vậy mới là người họ yêu kết thúc chương trình, Cao Nhã Tịnh dường như không hài lòng với hiện trạng, bỗng nhiên đặt một câu hỏi không nằm trong kịch bản chương trình “Tôi nghĩ, chỉ cần là fan của anh thì ai cũng muốn biết một chuyện, đối với anh, người phụ nữ quan trọng nhất là ai?”. Lời vừa thóốt ra khỏi miệng, toàn bộ khán phòng lập tức im lặng đến một chiếc kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng. Cao Nhã Tịnh nghe thấy tiếng thở dài có chút nặng nề của Kỳ Dục ngồi đối diện, cô nhìn thấy cái nhíu mày của đạo diễn bên cánh gãà, dường như trách cô không nên hỏi vấn đề đó, đang lúc cho rằng Kỳ Dục sẽ không trả lời câu hỏi, định tự mình bào chữa thì không nghờ lại nghe thấy câu trả lời mà cô không hề nghĩ tới.“Trong cuộc đời tôi có hai người phụ nữ quan trọng nhất.” Kỳ Dục từ từ ngẩng đầu, ánh mắt sáng nhìn thẳng vào máy quay., “Một người là mẹ tôi, còn một người…”, anh dừng lại một chút, trong mắt dường như thoáng hiện lên sự bi thương, “là em gái tôi”.Cao Nhã Tịnh nhìn đạo diễn sắp nổi bão, vừa định nói lời kết thúc chương trình thì lại nghe thấy Kỳ Dục nói tiếp “A Sênh, khi nào em về nhà?”. Trong lời nói mang đầy sự nhớ thương. Cô ngẩn ra, dường như rất khó có thể nhìn thấy một Kỳ Dục như vậy, tức thời không biết phải tiếp lời thế nào. Có điều chỉ trong nháy mắt, Cao Nhã Tịnh đã lấy lại tinh thần, nói “Xem ra Kỳ Dục là một nam nhân rất quan tâm đến gia đình.”.Kỳ Dục thu lại vẻ dịu dàng vừa thể hiện, bỏ micro xuống, gật đầu với Cao Nhã Tịnh “Đến giờ rồi, tôi có thể đi trước chứ?” Trong lời nói mang khí thái cương quyết không thể từ chối. Cao Nhã Tịnh gật đầu, hướng về phía khán giả nở nụ cười khéo léo “Thời lượng chương trình đã hết, Chuyện người nổi tiếng xin dừng tại đây, các vị quan khách, quý vị khán giả, hẹn gặp lại tuần sau.”. Ánh đèn neon yếu dần, Kỳ Dục nhanh chóng đứng dậy, quay người đi về phía hậu Nhã Tịnh nhìn các fan vẫn đang cuồng nhiệt phía dưới khán đài khẽ cười rồi vội vàng đuổi theo, cuối cùng đến phòng thay trang phục thì gặp người đàn ông mặc bộ đồ màu đen, cô đưa tay vén gọn lại tóc, chỉnh trang phục rồi bước tới, sánh vai với anh, ngước nhìn, nở nụ cười tao nhã “Kỳ Dục, sau họp báo có sắp xếp gì không? Có muốn…”. cùng đi ăn cơm. Cô chưa kịp nói hết câu thì từ trong túi áo Kỳ dụ ∀ọηg ra hồi chuông trong khẽ nhíu mày, dường như không thể tin nổi một người như Kỳ Dục lại có thể dùng nhạc chuông trẻ con như vậy. Kỳ Dục mặt không biến sắc, chậm rãi lôi ra từ trong túi áo chiếc điện thoại màu đen, câu hát “Thật lạ kỳ, thật lạ kỳ” kết thúc trong tay giọng nói nũng nịu từ trong điện thoại vọng ra “Kỳ Dục, Kỳ Dục, anh họp báo xong chưa? Đưa em đi ăn KFC.”. Cùng với tiếng cười trong trẻo, điện thoại cũng Dục hít sâu một hơi, bỏ điện thoại vào lại trong túi áo, nhìn Cao Nhã Tịnh “Cô vừa nói gì? Nếu không có việc gì, tôi đi trước.”. Cao Nhã Tịnh còn chưa kịp nói thì chỉ còn nhìn thấy bóng dáng Kỳ Dục dần khuất, giọng nói vừa rồi vẫn còn vẳng bên tai cô, người con gái đó là ai?Lúc trước Kỳ Dục đã nói qua với người đại diện Trình Hải An, khi kết thúc chương trình là thời gian tự do, anh tự mình ấn thang máy để xuống khu để xe. Nhìn những con số màu hồng giảm dần trên cửa thang máy, anh bỗng nhiên nghĩ lại cuộc điện thoại vừa rồi, người con gái đó nói muốn ăn KFC, anh bất giác nhíu mày, dường như họ mới quen nhau mới chỉ mấy ngày?Anh nhớ lần đầu tiên họ gặp nhau chính là tại phòng hóa trang. Trình Hải An nói người hóa trang cho anh đã có người mới, lại còn nói với bộ dạng thần bí rằng đó là một đại mỹ nhân, hơn nữa còn là một đại mỹ nhân không thể chạm vào, anh cười trừ cho qua chuyện, trong mắt anh, ngoài những người anh quan tâm, những người khác chỉ là một ký hiệu, một bộ da mà mỹ nhân hóa trang không thể chạm vào đến muộn, hôm đó anh tham gia một buổi biểu diễn từ thiện, sắp đến lượt anh rồi mà người hóa trang vẫn chưa xuất hiện, Kỳ Dục bất giác nhíu mày, anh luôn là người đúng giờ, đối với người lãng phí thời gian thực sự không có thiện cảm, thế là chưa kịp gặp mặt mà anh đã có ấn tượng rất xấu. “Ái, xin lỗi, xin lỗi, xin nhường đường, cảm ơn!” Giọng nói trong trẻo như châu ngọc bỗng nhiên vang lên giữa phòng hóa trang đầy tạp âm, khiến Kỳ Dục bất giác ngẩng mặt lên nhìn về nơi phát ra âm thanh đó, là một cô gái mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc dài đuôi hơi xoăn buông tự do, khuôn mặt trắng ngần, dáng mảnh khảnh, bước vội qua một chiếc túi, trong khi chạy về phía anh không tránh khỏi va vào vài Dục bỗng nhiên phát hiện, nhìn người con gái tay chân luống cuống khiến anh thấy buồn điều, chưa kịp cười thì nhìn thấy Trình Hải An ở bên cạnh giơ cao tay vẫy vẫy, rồi quay đầu lại nhìn anh “Nhìn thấy mỹ nữ kia chưa? Cô ấy chính là người hóa trang mới của anh đấy, haizzz”, anh ta thở dài một tiếng, “mỹ nữ soái ca, thật là dưỡng nhãn”.Cô gái mặc chiếc váy màu xanh nhạt đó nhanh chóng chạy đến trước mặt Trình Hải An, sắc mặt ửng đỏ có lẽ do phải chạy vội quá, tóc ướt mồ hôi bết chặt vào trán lại càng hiện rõ vẻ xinh đẹp hoạt bát, cô ngại ngùng thè đầu lưỡi “Thật ngại quá, anh Trình, tắc đường quá, may vẫn còn đến kịp, chạy mệt đến ૮ɦếƭ mất.”. Vừa nói vừa đưa tay lau mồ hôi trên Dục cứ thất thần nhìn người con gái trước mặt mình, chiếc váy dài màu xanh nhạt quả thực rất tươi tắn rực rỡ, nhưng mặc trên người cô lại không hề chói mắt mà còn khiến người khác cảm thấy rất năng động, hoạt bát. Lần đầu tiên anh nhìn thật kỹ khuôn mặt ấy, và có suy nghĩ muốn lưu lại dung mạo cô vào trí của cô rất dài, thẳng đến eo, phía đuôi tóc hơi xoăn, tạo cảm giác nhàn nhã, mái tóc dài càng tôn lên khuôn mặt trái xoan xinh xắn rất đáng yêu, đôi mắt to, dường như chứa cả hồ nước trong đó vậy, hàng lông mi vừa dài vừa cong khi chớp mắt tạo thành bóng rᗪâᗰ dưới mắt, cái mũi cao càng khiến khuôn mặt thêm vẻ hấp dẫn, không biết vì sao Kỳ Dục nhìn đã cảm thấy rất quen mắt, trong đầu cái tên xuất hiện đầu tiên chính là “A Sênh…”Đúng lúc đó Trình Hải An nói “Không sao, để tôi giới thiệu hai người”, nói rồi anh ta quay đầu ra ý Kỳ Dục đứng lên, “Tư Ngôn, đây là Kỳ Dục. Kỳ Dục, đây là người hóa trang mới của anh, tên là Tư Ngôn.”.Tư Ngôn khẽ cười, nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt to sáng chớp chớp, “Anh chính là Kỳ Dục đó sao? Tôi biết anh.”.Kỳ Dục nhìn động tác của cô vô cùng giống A Sênh, trong lòng càng rung động, nhưng đến một câu cũng không nói ra được chỉ khẽ gật đầu, một suy đoán hợp lý đã bắt đầu manh nha trong đầu Hải An thấy hai người họ nhìn nhau, có chút không nỡ phá rối nhưng thời gian thực sự là không kịp nữa rồi đành vội vàng lên tiếng “Tư Ngôn, hai người nhanh một chút, thời gian sắp không kịp nữa rồi.”. “Ồ, hiểu rồi.” Tư Ngôn nhanh chóng lấy lại tinh thần, đi đến bên giá treo y phục, chọn lấy mấy bộ nhét vào tay Kỳ Dục “Anh thay đồ trước đi.”.

nếu anh chưa lấy vợ em chưa lấy chồng