nếu anh chết em có tha thứ cho anh không

Việc thứ nhì là ý thức hệ thì Đại Việt là là một cái chủ nghĩa chuyên môn chỉ trích Cộng Sản, há. Thành ra tôi nói cũng hợp lý, nhưng mà anh em có cho là thế dân chúng đi với mình, không nghĩ là vì Bảo Đại giao quyền cho họ thì họ có cái thế chính phủ. Tất cả các băng nhạc bị vợ Duyên Anh thu hết không cho bán ra. Bởi vậy nhạc của Duyên Anh chìm luôn, chỉ vài bạn thân còn giữ được do Duyên Anh gửi tặng từ trước." "Nếu cộng sản vô đây, em sẽ không di cư như anh đâu, em sẽ uống thuốc độc tự tử" trong Nhà Tôi 2. Nếu chúng mình có phép lạ. Ngủ dậy thành người lớn ngay. Đứa thì lặn xuống đáy biển. Đứa thì ngồi lái máy bay. 3. Nếu chúng mình có phép lạ. Hái triệu vì sao xuống cùng. Đúc thành ông mặt trời mới. Mãi mãi không còn mùa đông. 4. Nếu chúng mình có phép lạ. Hóa Tôi nói với anh, nếu thực sự không chịu được chuyện đó, anh hãy quyết định ly hôn, tôi sẽ không níu kéo anh nữa. Nhưng anh nói là không thể li dị dễ dàng như vậy. Anh đã cưới tôi, tốn công tốn sức, tốn tiền tốn của để có được tôi thì đừng hòng bỏ tôi dễ như thế. Anh muốn sống với tôi để hành hạ tôi cả đời này, để tôi phải khổ sở vì anh. 1- Anh ấy nói; hồi nhỏ anh ấy và cha vào rừng phá rấy trông lúa, tình cờ bắt được 1 con rùa, ém nó vào chạt 2 của 1 thân cây. Rồi quên hẳn đến mùa rẩy năm sau anh ấy và cha anh vào, thấy con rùa vẩn sống. Dù bị cậy ép làm bẹp thân , nhưng rùa rất khỏe. 2- Câu chuyện Vì đây không đơn thuần chỉ là vấn đề về cảm xúc… nếu như anh tha thứ cho em, thì em sẽ phá huỷ sự uy tín của nhà Greyrat mất. Danh tiếng của nhà Greyrat là thứ rất khó để có thể đạt được; vậy nên chúng ta cần phải bảo vệ nó đi ạ." Cách Vay Tiền Trên Momo. Mang yêu thương cho đi, một chữ "đau" nhận lại. Nỗi khổ sở trong tình yêu, chỉ có những ai trong cuộc mới có thể hiểu. Xa nhau, đó sẽ là điều không thể thay đổi nếu ta không trân trọng có ai hỏi anh, anh hối hận nhất điều gì, anh sẽ trả lời, anh hối hận vì đã mang đến cho cô toàn là những điều đau lòng không thể nói bằng lời. Anh biết, cô yêu anh, yêu anh rất nhiều, nhưng trong mắt anh chỉ là một mảnh lạnh lùng khiến cô bị tổn thương. Anh đã làm gì thế này? Anh nhẫn tâm đẩy cô rời xa khỏi cuộc đời của anh. Là anh ngu ngốc, anh mù quáng, không biết trân trọng những tháng ngày có cô ở bên. Nếu như một ngày nào đó có thể quay trở lại quá khứ, anh muốn bù đắp rất cả cho cô, cho dù chỉ có thể ở cạnh cô một giây một phút, anh nguyện sống này không có cô, đối với anh là đau khổ biết nhường nào. Trời cao như hiểu được lời cầu nguyện của anh, một lần nữa cho anh quay trở lại thời điểm năm xưa. Mỗi ngày đều nhìn thấy cô, anh hạnh phúc vô cùng. Nếu như anh nói xin lỗi cô, cô liệu có tha thứ cho anh không? Nếu như anh nói anh cần cô, cô liệu có thể vì anh mà ở lại không? Giới thiệu Thể loại Trùng sinh hiện đại, quyết chí ngược tra nam lên bờ xuống ruộng. Anh đã đem đến cho cô nhiều đau khổ. Hối hận đã muộn màng. Nay ông trời cho anh cơ hội sống lại, anh quyết trân trọng cô, nhưng liệu anh có được như ý nguyện? Chương mới nhất Chương 13-20 Danh sách chương Bình luận Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,661 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,176 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,499 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,959 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,367 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51 a-kun- download ac-huynh-tai-ben-ac-huynh-ben-n download anh-boss-xau-xa-trong-loi download anh-de-than-bi-trom-cuoi-vo-yeu-toi-pk- download ba-cua-bao-bao-la-tong-tai-kho-doi download ba-muoi-sau-ke download b download ban-g download ban-luan-tu-the-an-cau-luong-c download ban download bat-diet-l download boss-hung-du-ong-xa-ket-hon-di download ca-nam-t download canh-tu-nong-nu-nhat-cai-tuong-quan-hao-l download cau-chu-e download chang-re- download che-tao-ha download chi-dau-lai-la-vo download chi-yeu-chieu-co-vo-be-nho- download chich-thi-v download chien-th download chu-la-cua-em download chu-xi download chuyen-gia-l download co-gai-tren-cay-s download co-lau-quai download co-le-anh-chua-tung-yeu-em-phai download co-mot-ke-cam-muon-noi download co-mot-ma-quan-rat-cung-ch download co-vo-an-hon-cua-luc download co-vo-bat-dac-di-cua-lang-t download co-vo-ngot-ngao-lao-cong-om- download co-vo-than-y-cua-cau-ha-la-hoc-sinh-c download con-re-chi download download countryhumans-france-empire-x-indochine-duong-lenh-tu- download cuc-ac-phu-thie download cuc-cung-co-chieu-68 download cuc-cung-den-nha-ba-oi-mo download cuc-han-lien download cung-chieu-co-vo-quan-nhan_chuong-911uat-uc-phia-sau-nui-co-nguoi- download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang-q download cung-nu-thuong-vi-ky-nhat-pham-hoang-quy download cuu- download dai-duong-nu-phap-y download download download dai-than-dan-vao-nguc-101-nu- download danh-cap-nhan- download download de-nhat-kiem-than- download den-cung-van-la-n download diem-tieu-nhi-cung-nu-m download download dien-hy-cong-luoc-nhi-tinh-tr download dinh-cao-phu- download dinh-cap-tong-s download download dinh-phong-chi download do-ngoc-dung-lai-ch download doc-chien-thien download download dong-hoang-than- download dung-anh-chiu- download dung-khoc-minh-khong-phai- download em-chi-minh-anh-nuong- download forget-m download gap-lai-quan-tim-kiem-tinh download gia-khau-vi-q download gia download hai-the-gioi-thang-cap-lam-hoang-d download hang-long-phu download harry-poter-va-cau-chuyen-hoc-hang- download he-thong-c download he-thong-kim-tien-phu download he-th download download hom-nay-thien-kim-lai-di-va-mat download huu-nha download khac-thu-tien download khoai-xuyen-chi-cong-luoc-tot download kich-tinh-ong-xa-muon-thang-c download download kieu-nu-thuong-ho-khong-lam- download lam-ba-moi-se- download lay-nham-tong-tai-lay-nham-tong-tai-ha-nh download lay-nham-tong-tai-lay-nham-tong-tai-ha-nh download download lo-yeu-anh-ho-la-lao-dai- download mat-the-banh-bao-la-nu download mat-the-duong-oa-ban-chep download may-dua-bien-thai-dung download me-hon-ke-vo-truoc-theo-anh download muoi-bay-tuoi-ban- download nam-chu-chet-tiet-tha-cho-ta download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em-99 download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em-99 download nam-viet-de-v download download download ngoan-nao-tieu-yeu download ngoi-sao-ru download ngon-tinh-vo-cua-tong-tai-khon download nguoi-dau-yeu download nguoi-dau-yeu-15 download nguoi-dep-va-qua download nguoi-l download nguoi-thua-ke-co-con download download nhat-ky-duong-thanh-nu-ba-v download nhu-ngay-xuan-den-nhu-la download nhung-thoang-qua- download nong-kieu-co- download nuong-tu-dung-lai-h download om-chat-dui-th download ong-bo-thieu-soai download ong-chu-tong-giam-doc-cua download download ong-xa-tong-tai download download phong-sach-luc-nua-dem-60 download pokemon- download quan-hon-co-vo-nho-c download quan-tr download qu download quy-phi-dung-thuc-luc-chui-bay-ma-t download download sau-khi-bi-moi-tinh-dau-t download sieu-cap-than-co-nha download download song-lai-bat-linh-g download soul-screamers- download su-thuong-de-nhat-hon-loan_quy download su-tro-lai-cua-chang-re-vo-d download sung-ai-doc-nha download sy-quan-the-gioi-ngam-bi-ep-lay download ta-chi- download ta-la-van-co- download tan-an-quy-su-166488_ download tan-an-quy-su-744190_q download download than-c download than-dao-d download than-mat-nguy download than- download than-vuong-doc-phi-thien-tai-luyen-d download thien-tai-than-t download thiet-lap-tinh-cach-cua-lop-xe-du-phong-hon download thieu-tuong-vo-ngai-noi-g download thu-cung-toan-tieu-khu-deu-la-co-so-ngam download download toi-tung-xuyen-qua-bo download tong-giam-doc-bac-ty-khong-de-choc download tong-tai-bien-thai-toi-y download tong-tai-daddy-khong-the-t download tong-tai-mua-duoc-c download tong-tai-my-nhan-ye download trong-sinh-thanh-nhan-vat-game-tai-di download download download truyen-bach-luyen-thanh-tien- download truyen-ca-doi-nay-khong-roi download truyen-ca-doi-nay-khong-roi-x download truyen-nhan-cua-than-y-than-y- download tu-chan-noi-chuyen-phiem-q download tu-hon-mat-ai-ba-x download tuong-da_qu download twilight-dong-nhan-ban-t download van download v download vo-cu-ngoan-hien-thay- download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may-80 download download vo-thuong-luan download vu-em-sieu-cap-tuon download 1, vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu-19 download vuong-quoc-nhung-ke-l download xuyen-cham-sau-khi-dai-lao-ve download xuyen-khong-thanh-dai-min download xuyen-nhanh-108-cach-cong-luoc-nam download xuyen-nhanh-cong-luoc-dinh-che-boss-v download xuyen-nhanh-cuu-mang-tat-ca-nam-chu-deu-hac-hoa-7 download xuyen-nhanh-ki-chu-nha-ta-benh-khong download xuyen-nhanh-nhan-sinh-ho download xuyen-thanh-thai-tu-phi-bi-mat- download y-hau-khuynh-t download yeu-chieu-co-vo download yeu download - Đi về thôi, em làm cái gì ở chốn đông người này hả – Người đàn ông đi cùng cô kéo mạnh tay người phụ nữ đi thẳng, vẫn còn vọng lại lời của bà ta "đồ gái rẻ tiền ". Lời xì xào của mọi người hình như không làm cho cô khó chịu. Vẫn gương mặt không cảm xúc, cô lấy tay quệt những giọt nước đang lăn trên má, hướng về phía cuối căn phòng, 1 người con trai đang nhìn cô với ánh mắt lạ, cô khẽ nhếch môi, vuốt lại mái tóc của mình rồi đi thẳng ra trước ánh nhìn của mấy ánh mắt tò mò. *** - Anh chuẩn bị nước rồi, em vào tắm đi – Chàng trai nhẹ nhàng dìu cô gái đang lảo đảo bước vào nhà, hơi men choáng ngợp người anh. Cô từ từ ngước lên nhìn vào ánh mắt đó. đôi mắt có sức thôi miên đáng sợ. - Tránh ra – Cô hất tay anh ra nhưng vì quá mệt cô ngã nhào vào người anh, hơi ấm nằm trong hơi ấm, anh vòng tay ôm chặt lấy cô, giọt nước mắt chảy ngược, cô cố nén nỗi đau vào trong, đau nhói. - Anh nhẹ hôn vào tai cô, đôi môi anh di chuyển từ cổ rồi lần xuống, cô đẩy anh ra, đam mê cô hôn chặt vào đôi môi ấy, những cảm giác chạy khắp cơ thể của cả hai. Cô nghe tiếng anh gọi khẽ "Em ơi". Như có lực đẩy, cô xô người anh ra, chạy nhanh vào phòng tắm, cô mở nước xối xả vào người, cô ngồi thụp xuống. Bên ngoài anh đập mạnh đầu vào tường, đau buốt. Trời hôm nay lạnh quá, từng cơn gió cứ vội đến, vội đi, lá cây xào xạc, đường vắng bóng người. Ở đây, anh đang đứng trước cửa nhà đi qua đi lại, chốc chốc lại nhìn vào đồng hồ, gương mặt mang vẻ lo lắng khó tả. Anh đang chờ ai. Chiếc xe hơi đỗ phịch trước 1 căn biết thự sang trọng, 1 thân hình liêu xiêu trên đôi giầy cao gót, làn da trắng phản chiếu với màn đêm tĩnh mịch. - Bye cưng, ngủ ngon nhé, ngày mai anh tới đón em – giọng ồm ồm của 1 người đàn ông - Em biết rồi, bye honey nhé – Cô vừa nói xong thì 1 nụ hôn của gã đàn ông đó đặt lên má cô, ông ta nhếch mép nhìn người con trai đang dựa vào cửa của cánh cổng, ông ta tặng nụ hôn gió cho cô gái rồi lên xe đi thẳng. - Em đói bụng rồi phải không, anh dọn cơm cho em nha – Chàng trai nói với giọng nhẹ nhàng. - Anh tính làm cái trò gì vậy hả? Đã nói đừng chạm vào cuộc sống của nhau nữa, nghe không ? – Cô gắt lên đồng thời vơ đống sách trên bàn xuống nền nhà. - Em ăn đi rồi ngủ, khuya lắm rồi – Anh vẫn nhẹ nhàng cúi xuống nhặt những quyển sách đang vương vãi. Nước mắt trào ra trên khuôn mặt đầy son phấn, cô gỡ chiếc cài tóc ném mạnh vào tường, mái tóc dài buông xõa xuống, cô lấy tay hất chúng lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn vào khoảng không nào đó, từng tiếng nấc cứ vang lên giữa trời khuya làm nát 2 trái tim trong căn nhà thênh thang rộng lớn này. 1 Thân hình lảo đảo bước vào phòng, 1 thân hình ngồi phịch xuống tựa vào chiếc bàn, nỗi ngột ngạt xâm chiếm tâm hồn của cả hai. Cô nằm bệt xuống chiếc giường màu hồng êm ái, với lấy cái gối cô úp mặt vào khóc không thành tiếng, lồng ngực đau nhói cô bóp chặt vào như cố nén những cơn đau. Cô đã quá đau đớn với những điều mà cái gọi là tình yêu mang lại. Tối nay là lần thứ 64 anh thấy cô đi cùng người đàn ông khác, và hôm đó là lần thứ 22 anh chứng khiến cô bị người phụ nữ khác nhục mạ. Lần nào cũng chỉ là ánh mắt buồn sâu thẳm nhìn cô, không nói, không làm gì cả. Tại vì sao mọi thứ lại trở nên như vậy cơ chứ. Anh cũng đang đấm tay vào trán trong sự bất lực. Ký ức trở về trong tiềm thức của cả hai. *** Cô – Sinh viên vừa ra trường, cô thông minh, xinh đẹp, cô sở hữu 1 nụ cười tỏa nắng mà bao chàng trai phải say mê thèm khát. Đôi môi mỏng đó có biết bao người muốn đặt vào đó 1 nụ hôn mà chỉ là mơ tưởng. Cô thanh khiết như hạt sương mai vào buổi sớm long lanh, lấp lánh, trong veo. Mọi người dành tặng cho cô bằng cái tên " Sương sớm ". Cô mãi vẫn sẽ cứ vô tư như vậy nếu như định mệnh không mang anh đến trong cuộc đời cô, 1 chàng trai hoàn hảo. Tốt nghiệp ra trường, cô xin vào làm 1 công ty thiết kế thời trang mà ở đó anh là giám đốc. Anh mang 1 vẻ đẹp lạnh lùng, băng giá, sự nghiêm nghị trên gương mặt đàn ông của anh khiến mọi người thấy sợ, nhưng không vì thế mà ngăn cản bước chân của các cô gái đến với anh. Anh có 1 ánh mắt đa tình nhưng không phong lưu. Anh không dễ dàng yêu như những người con trai khác, chính vì thế ,cô thầm " say " anh. Lần đầu biết yêu bao nhiêu cảm xúc bỡ ngỡ, tim cô đập mạnh khi mỗi lần bắt gặp ánh mắt của anh , tay cô vụng về đánh rơi mọi thứ khi nghe giọng trầm ấm từ phía sau, khuôn mặt ửng hồng khi vô tình tay anh chạm vào người cô. Và...tim cô thắt lại khi nhìn thấy anh ngọt ngào cùng cô gái khác. Cô thẫn thờ như người chỉ có xác không hồn, không ăn uống gì đến bệnh khi cô biết được anh đang yêu người con gái khác. Mọi thứ như đảo lộn xung quanh, cô cảm thấy toàn thân tê liệt, đôi chân không còn sức lực nào đứng vững. Đến công ty mọi người kinh ngạc nhìn cô, 1 gương mặt xanh xao, thân thể mềm yếu, ánh mắt trũng sâu với viền thâm mà cô cũng chẳng cần đánh phấn để che đi khuyết điểm. Bao lời hỏi thăm thắc mắc, tò mò, quan tâm không làm cho cô hé miệng. Cô đưa mọi người vào trong vòng xoáy nghi ngờ. Vẫn như thói quen mỗi ngày, 1 tách cà phê sáng trên bàn làm việc, nhưng hôm nay anh không thấy nụ cười nở trên môi cô nữa, không nghe thấy tiếng nói dịu dàng, hỏi thăm anh đã ăn sáng chưa ? Trưa nay em làm cơm anh nhé. Cô chỉ cặm cụi công việc mọi khi mà người ta cho là cô làm thêm mà không tính phí, đó là dọn dẹp phòng anh ngăn nắp. Anh nhẹ nhàng hỏi cô có phải bệnh hay sao, có gì mà trông cô tiều tụy như vậy mà đâu biết nguyên nhân là từ anh. Anh dặn cô nhớ nghỉ ngơi mà khi bước chân ra khỏi phòng nước mắt cô tuôn rơi ướt đẫm. Anh yêu cô gái kia sâu đậm, tình yêu của 1 giám đốc thời trang và tiểu thư danh giá của tập đoàn đá quý khiến ai cũng ngưỡng mộ, trầm trồ. Riêng cô chỉ là dõi theo, dõi theo trong trong những vết cứa nơi con tim non nớt. Làm sao anh biết được. - Em không quên được anh ta ak, bây giờ em đã là bạn gái anh – Anh cáu gắt nắm chặt lấy tay của vị tiểu thư kia. - Em biết, nhưng anh phải cho em thời gian, tình yêu của cả hai đã từng rất tốt, anh biết ma – Cô gái giải thích trong sự tức giận của anh. - Anh không cho phép, anh không thể chịu đựng được khi em cứ tiếp tục qua lại với hắn ta – Anh gào lên gần như mất kiểm soát. - Vậy thì ngưng ngay đi, chia tay, em cảm thấy mình không hợp nhau đâu – Cô ta bỏ đi trong sự thất vọng của anh, thân thể anh run rẩy, anh bước từng bước vô định trên con đường về khuya mà không biết có 1 dáng người nhỏ bé im lặng theo sau anh. - Đừng uống nữa – Cô giành lấy ly rượu từ trên tay anh, ánh mắt bất chợt xoay qua nhìn thấy cộ. - Sao em lại ở đây? – Anh cầm luôn chai rượu nốc vào người. - Đừng uống nữa, anh say rồi – Cô ngăn cản từng dòng men ấy vào thân thể anh. - Em tránh ra, về đi – Hôm nay tôi rất buồn, em biết không, người anh đổ ập xuống vai cô, lấy tay sờ nhẹ vào mái tóc mềm ấy, nước mắt cô rơi khẽ, cô xót xa khi thấy anh như thế này mà ai biết được cô cũng đang gánh chịu nỗi đau. - Anh đừng buồn, dù thế giới này bỏ rơi anh, vẫn còn có có em bên cạnh mà. - Em nói gì – Anh bất ngờ nhìn cô, cô ngại ngùng cúi xuống không nói lời nào. Khẽ nâng khuôn mặt cô lên anh vồ vập ngấu nghiến hôn lấy bờ môi " sương sớm " đó, bờ môi chưa 1 lần khai nhụy. Anh bị cơn men say phủ lấy, lý trí rối bời, anh ghì chặt hôn lấy cô trong sự sững sờ, sợ hãi khi tay anh lần mở những cúc áo. Đẩy anh ra cô ôm chặt lấy áo nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. - Đừng mà ! - Không phải em nói dù cả thế giới này vứt bỏ tôi, em vẫn bên tôi sao, em yêu tôi chứ? - Em, em- Cô ấp úng - Em chỉ cần trả lời là có yêu tôi hay là không? - Có, em yêu anh mà - Vậy thì được rồi – Anh ôm cô vào lòng hôn vào gáy, tay anh lần mò mở từng chiếc khuy áo, người cô run lẩy bẩy,cô cảm nhận được sự cuồng nhiệt của anh, anh cởi dần, cởi dần. Đêm đó, cô thuộc về anh. *** Ánh nắng sớm xuyên qua khe cửa sổ, những bông hoa ngoài kia khẽ lay theo từng đợt gió, anh bóp trán uể oải mở mắt, nhìn sang bên anh giật mình, cô đang cuộn tròn trong chăn say ngủ, nhưng hình như mắt vẫn còn hoen ướt mi, anh ôm đầu nhớ lại mọi chuyện ' Có, em yêu anh ma ". Tiếng chuông điện thoại đánh thức luôn cô dậy, ánh mắt ngượng nghịu quay đi nơi khác khi thấy anh nhìn cô chăm chú. - Anh có điện thoại kìa – Cô lí nhí đánh lảng sang chuyện khác. - Chuyện gì – Anh gắt gỏng trong máy. - Chia tay rồi, không phải em nói sao, cứ quay về với người tình mà em muốn – Anh nói trong tức giận nhưng sao cô vẫn cảm thấy được có gì đó vui ở anh. - Sao? Em đang đứng trước cửa nhà à. Anh xoay nhanh qua cô, cô ngỡ ngàng nhìn anh, vội vàng mặc áo vào người, anh hốt hoảng nói với cô "Bạn gái tôi đang ở đây". Cô buồn bã mặc đồ vào người, nhìn anh mà cô thấy đau vô hạn. - Bây giờ phải làm sao ? – Anh xoa 2 tay lại với nhau. - Anh đừng lo, em sẽ trèo qua cửa sổ - Nguy hiểm lắm - Không sao đâu, em làm được mà – Nói rồi cô lấy túi sách ném ra ngoài nhảy qua cửa sổ khá cao. - Á – Chân cô cô bị trặc đau quá, nhưng có thấm gì so với nỗi đau bên trong, cô làm sao thế này. Xếp lại tấm ra giường, anh bỗng lùi mình vào chân tường, "Cái gì đây chứ". Vết máu loang lổ trên giường. Anh đã lấy mất "Sương sớm" của cô. *** Và rồi mọi chuyện sau đó chính anh và cô cũng không nghĩ tới. Chuyện tình của anh vẫn được mọi người thán phục, và cô vẫn vậy, vẫn yêu anh trong từng nỗi đau. - Anh xin lỗi, anh vẫn không thể hết yêu cô ấy – Anh xoa nhẹ bờ vai trần cô nói khẽ. - Không sao đâu – Cô trả lời bằng ánh mắt đượm buồn, cô yêu anh quá, vậy đó, cô vẫn chỉ là cái bóng của ai kia, vẫn chỉ là người thay thế mỗi khi anh và cô ta xảy ra chuyện. Với anh, anh không biết tình cảm với cô là gì, chỉ là khi mệt mỏi, tuyệt vọng được ở bên cô, ôm cô vào lòng là điều hạnh phúc, trái tim anh nhẹ hẳn. Cô mãi ở bên anh, xua tan đi tất cả nỗi buồn, chỉ cần trông thấy anh cười, anh hạnh phúc, cô nguyện đánh đổi tất cả. Nhưng rồi mọi chuyện xảy đến không ai có thể ngờ được, mọi người trong công ty hết sức ngạc nhiên, bao nhiêu tiếng xì xào bàn tán, lời ra vào trong công ty không ngớt trước tấm thiệp mời mà trong đó tên cô dâu không phải ai xa lạ, chính là cô. *** Cô trở thành vợ của anh như 1 điều ngẫu nhiên có thể. Cứ như anh quay 1 trò chơi mà đích dừng đúng ở tên cô vậy. Cô gật đầu trước lời cầu hôn trong cơn say của anh mà trước đó anh đã phát hiện ra 1 sự thật đau đớn, phũ phàng, người con gái anh luôn yêu thương đã có thai với người con trai khác. Anh đau đớn, vật vã trước sự thật đó, và như là 1 cách trả thù, anh cưới cô. Còn cô, hạnh phúc khi được chính thức trở thành vợ anh, bây giờ cô có thể danh chính ngôn thuận nấu cho anh những bữa ăn ngon, ủi cho anh những chiếc áo đi làm, cùng anh đi dạo vào mỗi bưởi tối êm ả, ngắm trăng, ngắm sao, tận hưởng những giây phút êm đềm. Nhưng... đó chỉ là ước mơ mà thôi, từ sau khi rời khỏi thánh đường, cô vẫn chỉ là 1 người vợ hờ, mãi như vậy. Anh chìm đắm trong những cơn say trụy lạc, ở nhà chỉ là điều hiếm hoi, sau giờ làm việc anh vùi mình trong những sàn nhảy, vũ trường, chỉ biết đến ngôi nhà có cô sau những cơn say. Lúc đó, cô chăm cho anh như 1 đứa trẻ. Nhưng có lẽ, đó là những giây phút hạnh phúc trong cuộc sống của cô. Bây giờ đây, anh thờ ơ với cô hơn bao giờ hết, chí ít ngày xưa còn những lời nói ngọt ngào, quan tâm nhưng giờ đây thì điều đó đã không còn tồn tại, anh đi đi về về mà cứ ngỡ cô như người vô hình. Có lẽ giờ đây anh hận tất cả phụ nữ trên cuộc đời này. Nhưng chỉ có 1 chuyện anh mãi không thay đổi mỗi khi say, đó chính là công việc " trên giường " với cô. Điều đó làm tim cô tan nát. *** Sáng hôm định mệnh đó, cái ngày thay đổi cuộc sống của anh và cô, mãi mãi chẳng thể quên được. Cô hạnh phúc ngập tràn, ánh sáng mỗi lúc mỗi rõ như dẫn lối cho cô đến một chân trời mới. Nụ cười từ lâu tắt ngấm nay trở về trên gương mặt nhợt nhạt của cô. Cô khẽ vươn mình lên hít lấy bầu không khí trong lành nhất từ xưa tới giờ đối với cô. Cô vừa rời khỏi phòng khám. Cô ngã quỵ xuống khi cánh cửa vừa hé mở, ôm bụng la trong đau đớn, tay cô nắm chặt vào cánh cửa. Ở trên giường kia, 2 thân thể đang quyện lấy nhau, không 1 mảnh vải, chiếc ra giường nhăn nhúm. Đó là chồng cô và người tình cũ. Anh hốt hoảng khi thấy cô đau, mặc vội đồ vào anh lao nhanh đến bên cạnh cô đỡ cô dậy, 1 dòng máu chảy xuống chân cô. anh thảng thốt, bế cô chạy thẳng ra ngoài, miệng không ngừng lắp bắp " Anh xin lỗi, em ơi, anh xin lỗi ". Chiếc đèn trước phòng bệnh cứ như thôi miên lấy anh mà anh dán chặt vào nó, 1 tiếng trôi qua không thấy động tĩnh gì, tim anh như ngừng đập, anh thấy lo lắng quá, người con gái yêu anh đang nằm trong kia có sao không, anh thấy mình khốn nạn quá. Cửa phòng mở ra, anh chạy đến bên vị bác sĩ, nắm chặt lấy tay anh hỏi trong gấp gáp " Vợ tôi sao rồi, cô ấy sao rồi?". Gỡ nhẹ bàn tay anh ra " Vợ anh không sao, nhưng xin lỗi, chúng tôi không giữ được đứa bé ". - Đứa bé – Anh chợt lùi người lại, cái gì đây, anh vừa nghe điều gì, đứa bé, là con của anh và cô, cô đã có thai, là con anh. - Trời ơi ! – Anh gào lên trong niềm đau khó tả, anh ôm mặt khóc nấc, anh đã làm gì với vợ và con anh, anh đã vừa giết đứa con chưa chào đời của mình. Nước mắt muộn màng rơi xuống. Anh la lên trong nỗi đau của sự phản bội. Bước vào phòng, anh lặng lẽ nhìn cô, cô không còn khóc nữa, cô nằm im, tay giữ chặt lấy gối, bờ môi khô khốc, mặt cô tái đi, cô thẩn thờ vô hạn. - Em – Anh gọi khẽ cúi xuống nắm lấy tay cô, nhưng bất ngờ cô rụt nhanh lại nhìn qua anh bằng 1 ánh mắt đáng sợ, ánh mắt mà từ trước tới giờ anh chưa từng thấy và không nghĩ là sẽ thấy., ánh mắt của sự hận thù. Cô nói từng tiếng một trong nỗi đau tận cùng của 1 người con gái. - Tôi sẽ hận anh, mãi mãi sẽ không tha thứ cho anh. *** Vậy đó, vậy là cô đã thay đổi từ ngày đó, cô không còn là " Sương sớm " của ngày nào, cô trở nên " Băng tuyết " giá lạnh, cô trả thù anh bằng cách anh đã từng làm, và còn hơn thế nữa. Cô vẫn là vợ anh trên danh nghĩa, vẫn ở trong ngôi nhà đó nhưng không chỉ còn là người con gái của riêng anh, cô trở thành người tình của nhiều người. Cô chìm trong hơi men, trong những cuộc chơi không lối thoát. Nhưng những mối tình của cô, cô muốn anh phải biết, phải thấy, cô muốn anh phải chứng kiến cảnh cô trong vòng tay người khác, đó là cách trả thù của cô. Và cô đã thành đau đớn khi thấy cô như vậy, anh xót xa cho người mà anh đã yêu, anh yêu cô mất rồi, yêu từ lâu mà cho đến khi mất đi anh mới nhận ra được. Anh đã từng van xin cô tha thứ, xin cô cho anh 1 cơ hội sửa sai nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ, vậy là anh buông xuôi sống trong đau khổ. *** Những kí ức trở về lấy đi bao nhiêu nước mắt của cả hai, cô nằm trong phòng, anh ngồi ở ngoài nhưng phải chăng anh và cô đang cùng dần nhớ lại tất cả, chuyện tình 2 người chỉ thấy nước mắt, chẳng thấy nụ cười. Anh bước nhẹ vào phòng, lần nào cũng vậy sau khi cô say và ngủ đi anh cũng sẽ lấy khăn lau khắp khuôn mặt cô và sờ lên đó, anh muốn tìm lại " Sương sớm" của ngày nào, anh mong nhìn thấy lại nụ cười 1 thuở. Nếu được quay lại anh sẽ yêu cô hơn những gì anh có, giờ đây đã muộn màng, anh có làm gì vẫn không thể mang cô trở lại. *** - Ly dị đi - Em nói gì, không phải em nói dù có thế nào em cũng sẽ không li dị với anh mà, đừng mà em, xin em, đừng rời xa anh. - Đó là lúc trước, còn bây giờ thì đã khác, tôi đã có thai Anh đánh rơi chiếc cốc trên tay xuống, anh ôm lấy vai cô, như muốn hỏi điều gì đó. - Phải, tôi đã có thai, nhưng không phải với anh. Tai anh như ù đi, anh thấy choáng váng, choáng vì anh sắp phải mất cô hay là vì cùng 1 nỗi đau mà anh phải chịu đến hai lần. *** Gió cứ từng cơn, từng cơn đánh vào người anh, anh lang thang trên con đường của ký ức, là kỷ niệm hiếm hoi mà anh đã có với cô. Cô xa anh rồi, từ nay có lẽ anh sẽ không bị cô làm đau nữa, cô sẽ có cuộc sống mới, nước mắt chảy ngược, anh nhớ cô. - Tao đang đứng trước nhà anh ấy, con nhỏ đó đi rồi, hờ, tao chưa từng thấy con nào yêu điên cuồng đến mê muội như nó, tao nói tao có thai với anh ấy, vậy là nó tin... Bốp – Chiếc điện thoại bị ném mạnh vào tường, cô ta bụm miệng lại khi thấy khuôn mặt tức giận của anh. - Cô nói đi, cô làm gì cô ấy, cô vừa nói gì, hả, trả lời mau – Anh lay mạnh vai cô ta làm cô ta sợ hãi. - Em...em...không có... - Nói nhanh, nhanh lên - Anh làm cái gì vậy hả? Em tình cờ biết được cô ta vì sảy thai lần trước nên bây giờ không thể có thai được nữa, em chỉ giả vờ nói là có thai với anh, kêu cô ta trả anh lại cho em, vậy thôi, không phải anh rất yêu em sao? Anh bàng hoàng trước những lời nói đó, anh ngã xuống như người vô hồn. *** Bãi biển về đêm không còn bóng người nào cả, từng cơn sóng đánh vào bờ, cô đưa tay khua nhẹ làn nước, lạnh, lạnh như lòng cô lúc này, bầu trời nhiều sao quá, nhiều như đêm mà cô chính thức trở thành vợ anh. Trời êm ả, biển yên bình, nhưng lòng cô vội vã, rối bời. Mở điện thoại lên, những tin nhắn hiện lên trong mắt cô "Em ak, đừng bỏ anh 1 mình mà, em về đi" "Em ơi, ra sao cũng được, em muốn làm gì cũng được, miễn sao mỗi ngày anh được thấy em là được rồi, về đi em " "Anh nhớ em quá, về nhà đi em " Nước mắt cô rơi xuống, 1 tin nhắn nữa vừa đến "Em ak, nếu anh chết, em có tha thứ cho anh không "? Cô đánh rơi chiếc điện thoại xuống dòng nước trong suốt, sóng đánh vào mang nó đi xa dần, xa dần ra lòng biển. Cô lao như điên vào phòng, cô khựng lại, căn phòng vẫn như ngày nào ngập tràn hình anh và cô, tấm ảnh cưới treo trên tường, khuôn mặt mỉm cười của cô và lạnh lùng của anh. Cô nhẹ nhàng bước đến bên giường, anh như đang ngủ, sờ nhẹ vào mặt anh, lạnh rồi, không còn ấm như mỗi lúc anh ôm cô nữa, tấm ảnh "Sương sớm" của cô anh giữ chặt trong lòng, đằng sau đó là dòng chữ nghiêng nghiêng "Anh chết rồi, tha thứ cho anh được không?" Cô cười nhẹ, ngã đầu vào ngực anh, đặt tay vào trái tim đã không còn nhịp đập "Không bao giờ, cả đời này em sẽ không tha thứ cho anh đâu, anh đừng tưởng là có thể trốn được em, em từng nói sẽ không bao giờ để anh một mình mà" Cô thì thầm trong giọng nói yếu ớt, mắt cô từ từ nhắm lại, nửa chai thuốc còn lại trên bàn giờ đây chỉ còn vỏ không nằm lông lốc trên sàn. Đêm tĩnh mịch, căn phòng lặng im, cô dựa vào ngực anh như đã từng như thế, gió đêm đã ngưng, hơi thở đã dừng, trả lại cho màn đêm sự tĩnh lặng vốn có. Tấm ảnh từ tay cô rớt xuống... Trên đường chạy tới bệnh viện Lương Tử Nhan không nói gì, sắc mặt vẫn đen thui doạ người, làm anh tài xế sợ chết khiếp, mấy lần suýt nằm lăn ra xỉu giữa nơi, anh tự mình ôm Hoàng Bích Như xuống xe, lao thẳng đến phòng cấp cứu la lên” Bác sĩ, xin cứu cô ấy!”Nhìn thiên hạ trong lòng hai mắt nhắm nghiền, giống như không còn chút lưu luyến với cuộc đời, anh rất sợ cô cứ như vậy rời mặt lên trời cao cầu xin ông trời, đừng tàn nhẫn như vậy. Trăm ngàn lần là con sai. Người muốn hành hạ con thế nào, con cũng chấp nhận, nhưng xin đừng để con phải tiếc nuối hai kiếp tá nhanh chóng đẩy giường bệnh đến, trước ổn định cô gái nằm trên đó cái sĩ theo lời Lương Tử Nhan, rất nhanh làm kiểm tra tổng quát, chưa kịp thở, đã nghe tiếng Lương Tử Nhan vội vàng hỏi“Bác sĩ, cô ấy không sao chứ?”. Cô bé ngốc này, rốt cuộc là làm sao vậy?Bác sĩ cúi đầu xem bệnh án, không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lương Tử Nhan, chỉ phân phó với y tá” Huyết áp rất thấp, trước cần ổn định tĩnh mạch. Chuẩn bị máy kích thích trợ tim”“Vâng!” Y tá lập tức chạy như sao phải cần kích thích tim? Rồi cái gì mà huyết áp thấp? Cô không sao đó chứ?Bác sĩ không biết có người vì mấy câu nói của ông ta suýt lên cơn đau tim. Ông tiếp tục công việc đeo ống tai nghe nhịp tim, lại hỏi“Có tiền sử bệnh tim, hay một số vấn đề liên quan đến hệ thần kinh không ?”.“Không biết, chúng tôi chỉ là….” Lương Tử Nhan nói đến đây thì ngừng lại, quan hệ giữa bọn họ, biết gọi là gì đây?Quan hệ vợ chồng cũ? Kiếp trước thì đúng, nhưng kiếp này…Sếp và cấp trên? Vẫn chưa phải. Cô còn chưa phỏng vấn."Gì?" Người bác sĩ nghe loáng thoáng tiếng được tiếng mất, ông ta tưởng mình già cả lãng tai, vội ngước lên nhìn Lương Tử Nhan, ra ý hỏi. Có điều khi nhìn vào mặt chàng trai trẻ đối diện, ông ngẩn cả có thánh thần làm chứng, ông quả thật không hiểu mô tê gì gái này vốn không bị gì, chỉ là đói quá nên té xỉu, chàng trai này có cần nhăn nhó như khỉ ăn phân chó lên thế không?Cái này... cũng quá khoa trương ra, câu nói vừa rồi người bác sĩ nói với y tá là nói về một bệnh nhân y tá là cộng sự lâu năm của ông ta, đương nhiên lại, người mù cũng nhìn ra, cô gái này không bị gì y tá hiểu, không có nghĩa là Lương Tử Nhan người đang yêu, đều có xu hướng mù ráo bây giờ anh ta lo cuống cả lên. Thiếu điều muốn đập đầu vào tường kêu bác sĩ già không hổ danh là người từng trải. Trạng thái mơ mơ hồ hồ chỉ xuất hiện đúng 1 phút 30 giây. Ông không nói gì, tém cái miệng đang mở ra đủ nhét hai trứng gà của mình mắt người bác sĩ già loé lên tia gian qua mấy chục năm làm người, ông lẽ nào không nhìn ra?Chắc chắn chàng trai này có ý với cô gái Cứ coi như ông làm phúc, sẵn tiện làm mai cho họ luôn.“Được rồi, anh đi ra ngoài trước, tôi phải cấp cứu cho bệnh nhân.”Mặc dù lo lắng không thôi, nhưng Lương Tử Nhan vẫn ngoan ngoãn đi ra khỏi phòng cấp cứu, lẳng lặng đứng ở trên hành lang chờ đợi,Hơn mười phút sau, bác sĩ đã bước ra giải thích” Không sao. Bệnh nhân chỉ là đói quá, ngất xỉu là chuyện bình thường. Có điều, nếu cứ để tình trạng này kéo dài, sẽ gây ảnh hưởng không tốt tới bao tử, dẫn tới nhiều biến chứng."“Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ!” Lương Tử Nhan rối rít nói lời cảm ơn. Giờ đây anh cực kỳ yêu quý vị bác sĩ này. thiếu chút nữa là quỳ xuống ôm chân ông mà hôn.“Còn nữa, cô gái này tựa hồ đã bị kích thích rất lớn, làm cho não bộ tạm thời thiếu dưỡng khí, sinh ra phản xạ ngất, huyết áp cuả cô ấy rất thấp, tim đập cũng rất yếu, nếu không cần thiết tránh là cô ấy xúc động.” Bác sĩ nhìn Lương Tử Nhan, cực kỳ bình tĩnh quăng một câu doạ người, thành công khiến sắc mặt ai kia xanh như tàu Tử Nhan nghe xong vừa kinh vừa sợ, nếu quả thật như lời bác sĩ nói, Như Như bị như vậy đều là lỗi của anh đã doạ cô chết đứng, thời điểm cô nhìn thấy anh trong toa lét nữ, nhất định là rất hoảng sợ, cho nên mới không có tự chăm sóc mình tốt, thiếu chút nữa ngay cả bản thân cô cũng gặp nguy anh dùng khổ nhục kế lừa cô. Vốn dĩ có thể vận dụng sức lực tránh né, nhưng vẫn cố chấp để cô đánh không, cũng không đẩy cô vào thế khó cô mất cơ hội tham dự phỏng anh đã đạp đổ bát cơm của cô giờ phải sống sao đây?Kiếp trước anh đã chẳng thể bảo vệ cô, kiếp này ngay ngày đầu gặp lại, lại vẫn làm cô tổn lẽ anh không bù đắp được cho cô sao?Hoặc nói, anh không có năng lực làm cô hạnh phúc?Lương Tử Nhan nhất thời mờ mịtAnh luôn cho là kiếp này ông trời cho anh sống lại là để thương yêu, bảo vệ cô, nhưng là anh làm được sao?Nhớ lại một khắc cô ngất xỉu kia, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có chút máu nào, anh không khỏi càng thêm tự trách, rốt cuộc nên làm như thế nào mới có thể làm cho cô hạnh phúc, để cho cô bình an?À đúng rồi, muốn bảo vệ Như Như, trước hết phải dẹp vụ rắc rối hôm nay cái còn, nhất định phải kéo cô về với mình...***Giấc ngủ dĩ thực vi tiên này của Hoàng Bích Như kéo dài đến ba tiếng đồng hồ, hoàn toàn không biết thế sự biến hóa, khi cô tỉnh lại phát hiện mình nằm ở bệnh viện, bên giường bệnh không có ai. Cô bất lực nhìn quanh, những việc xảy ra ban sáng như giấc chiêm bao, lại cực kỳ chân thật, khiến cô hoài nghi có phải sáng nay mình gây hoạ rồi không?Nhưng cô ghét nhất là bệnh viện. Trong suy nghĩ của cô, chỉ có người yếu đuối mới vào bệnh ai đã đưa cô vào đây mới được?Đang ngơ ngơ ngác ngác thì cô y tá bước tới, giải thích những nghi hoặc trong đầu Bích Như, đại loại là, cô gái à, chồng cô đưa cô vào đây đấy. Nhìn anh ta rất lo lắng cho cô, thiếu điều muốn làm giáo chủ thét gào giữa bệnh viện. Cô thật tốt phước khi có một người chồng yêu thương mình như vậy...Chồng nào? Ở đâu ra?Chắc có ai tốt bụng đưa mình đi cấp cứu, lại bị mấy người ở đây rãnh rỗi nói toàn chuyện tào Như ngán ngẩm nằm xuống, đáy lòng than thở sức tưởng tượng khủng khiếp của nhân Cứ nghỉ ngơi một chút, coi như thả lỏng cơ rắc rối sáng nay, giả cũng được, thật cũng được, để mai cô mệt lắm rồi. không đủ sức suy nghĩ nhiều đâu..Xuất viện đã mấy ngày, cả tuần nay Hoàng Bích Như cứ sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Sáng sớm mở mắt ra nghe có tiếng gọi cửa thì sợ cảnh sát tới bắt người vì hành vi hành hung người khác. Ra đường hoang mang nhìn trước ngó sau, cứ tưởng tượng có xã hội đen rình mò trả Đừng thấy Bích Như cô lúc nào cũng lóc cha lóc chóc, thực ra tâm hồn cô rất mong manh dễ vỡ. Chỉ một chút chuyện nhỏ thôi cũng làm cô lo sợ không thôi. Có một buổi tối, cô nghe tiếng mèo kêu. Mà Bích Như cô, trời không sợ đất không sợ cái gì cũng sợ, và sợ nhất là tiếng mèo kêu. Mà cái con mèo chết tiệt từ đâu xuất hiện không ngừng gào rú, làm lá gan bé nhỏ của cô teo lại bằng trọng lượng một chiếc lá. Hôm sau cô lập tức quơ đồ đạc, cắm đầu cắm cổ tỵ nạn ở khách sạn mấy buổi liền, một hai sống chết không chịu về vậy, trong tiểu thuyết người ta hay nói làm phàm nhân thật lắm bi thương, quả không chờ mãi, chờ mãi. Đúng một tuần trôi qua mà chẳng có việc gì xảy an không đến gõ cửa, xã hội đen cũng không kiếm cớ hỏi đoán, có lẽ do cô bình thường không hại ai, quả nhiên người tốt tất có hồng phúc của người Như thầm nhủ, sau này càng nên ăn chay niệm Phật, hành thiện tích đức nhiều hơn nữa. Biết đâu một ngày lại trúng số độc đắc không điều, cô không biết, có người vì giải quyết tai hoạ do cô gây ra, đã phải hy sinh hình tượng, làm một ông chủ ác ma, dùng quyền uy hiếp nhân viên không được tiết lộ nửa chữ. Thậm chí còn đem tính mạng người thân ra đe doạ, làm nhiều nhân viên ngất lên ngất xuống .Nếu Hoàng Bích Như biết vì mình, có kẻ đã thăng cấp lên làm Trụ Vương, không biết cô sẽ có cảm giác gì?***Có câu " Đắc ý không bao lâu. Hố sâu vạn trượng chờ". Hoàng Bích Như cô đã sâu sắc thẩm thấu câu danh ngôn bất hủ này Như cố gắng thu mình lại thật nhỏ, tốt nhất nhỏ đến nỗi "người kia" không nhớ ra sự tồn tại của cô, hai tay đặt lên đầu gối, ngoan ngoãn làm không Tử Nhan đứng bên cửa sổ, cầm điện thoại, giả vờ nói chuyện với người vô hinh bên kia đầu dây, từ đầu tới cuối mắt vẫn không rời khỏi người Hoàng Bích tay cô, cứ run lên bần bật, sắc mặt lại tái nhợt, môi mím chặt không chút huyết sắc, đôi đồng tử to tròn đảo lia lịa, thỉnh thoảng lại lấm lét nhìn anh, rõ ràng bị dọa sợ không sợ ai?Là anh sao?Hoá ra... anh vẫn làm cô sợ...Lương Tử Nhan nhíu mày, đặt điện thoại xuống, thần sắc vẫn lạnh nhạt muôn thuở, nhưng trong lòng là nỗi xót xa không thể thốt nên lời. Anh vẫn chuyên chú nhìn vào cô gái ngồi yên tĩnh bên kia, mắt thàm chứa yêu thương lại áy náy đau lòng. . . . . . .Hôm qua, anh đặc biệt sai thư ký điện thoại hẹn Bích Như tới văn phòng làm việc, nói là "có chuyện hệ trọng cần giải quyết với cô".Anh biết Như Như của anh vẫn còn sợ hãi. Anh hẹn gặp như vậy, nhất định cô sẽ nghĩ là anh đang lên kế hoạch trả thù biết làm sao bây giờ? Anh đã cho cô cả tuần để bình ổn tinh thần. Bảy ngày qua không gặp cô, lòng anh như lửa đốt. Anh không muốn dày vò con tim yếu đuối của mình thêm một phút giây nào nữa. Có lúc anh nghĩ, nếu Như Như của anh đến đây trễ một phút nữa thôi, biết đâu anh đã vỡ tim mà ai biết, anh, đường đường là cậu chủ tập đoàn Lương thị, lấp lấp ló ló trước phòng bệnh 3 tiếng đồng ai biết, cô bất tỉnh bâu lâu là trái tim anh lên xuống theo nhịp thở của cô bấy không dám bước đến bên giường cô. Không dám đặt tay lên gương mặt mỏi mệt của sợ...Anh sợ đây chỉ là giấc mộng, bóng hình cô sẽ tan vỡ bất cứ lúc đêm, 1001 giấc mơ luôn là gương mặt cô. Lúc cô vui, khi cô cười, và nhiều nhất là cặp mắt sâu thẳm nhìn anh đầy oán khi tỉnh lại, tất cả đều biến không biết, khi cô tỉnh lại, anh đã đã dõi theo cô từ bệnh viện đến khi cô tận đêm, sau khi tan sở, anh chạy đến đứng trước cửa nhà cô, ngây ngốc nhìn vào trong, như một tên fan cuồng....Không khí đang bối rối, may mắn, cô thư ký đem nước bước ký Lam vừa bước vào phòng đã nhận ra tâm trạng Hoàng Bích Như bất ổn, đành lắc đầu, cô cố ý đem bình nước thật to, chậm rãi rót cho Hoàng Bích Như cốc nước nóng, đặt trước mặt Hoàng Bích Như, mỉm cười ôn hòa "Tiểu thư, nước ấm có thể giải toả căng thẳng. Cô uống nhiều một chút "Ánh mắt Hoàng Bích Như có chút đề phòng, theo bản năng lùi ra sau, thấy người tới bên mình không phải tên giám đốc đáng ghét kia, ngay tức khắc thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười thân thiện, nhận lấy ly nước từ thư ký Lam, nhẹ giọng "Cám ơn."Lam Ninh đến gần Hoàng Bích Như, bộ dáng bà tám ra chợ, nhiều chuyện hỏi"Có phải giám đốc làm cô sợ không?" Vừa nói vừa quăng cho Lương Tử Nhan ánh mắt châm chọc."Chị. . . . . ." Lời thư ký Lam vừa thốt ra, Hoàng Bích Như kinh ngạc, vô thức dịch người ra xa, tỏ vẻ phòng bị nhìn khuôn mặt tươi sáng của thư ký miệng Lam Ninh nâng lên, giọng điệu ôn hòa "Chuyện đời luôn có nhân quả, mặc dù anh ta không tốt lành gì- nói tới đây, liếc mắt nhìn người nào đó, quả nhiên sắc mặt đã đen thành cái đít nồi, gật gù, cực kỳ hài lòng, nói tiếp- tuy nhiên, nếu cô không làm gì quá quắt với anh ta thì anh ta sẽ không ỷ mạnh ức hiếp cô."Hoàng Bích Như cau mày, lẳng lặng nghe, trong lòng thì đã chửi ầm lên giờ tính đổ hết trách nhiệm lên đầu chị mày à?Cái gì mà không ỷ mạnh ăn hiếp cô?Đây không phải là ỷ mạnh hiếp yếu chứ còn là gì?Nếu không phải giám đốc mấy người vào toa lét nữ sinh sự, tôi có phải bạo lực thế không?Hình tượng thục nữ của tôi mất hết, bộ tôi không tổn thất chắc?Giờ ngồi ở đây chịu đựng mấy người tra tấn tinh thần còn ép tai nghe ba cái lý sự lý trấu ỷ là con cháu các cụ cả thì hay ho lắm sao? Muốn chèn ai thì chèn, ép ai thì ép?Ngửa mặt lên trời cao. Ông trời. Công lý lở đâu... đâu... đâu...?Thấy cô nghiêm túc lắng nghe, cho là mình đã đi đúng hướng, giọng thư ký Lam có chút cường đại"Thành thật với chính mình, tất cả mọi chuyện đều do anh ta gây ra sao? Tiểu thư, cô cũng nên cảnh tỉnh bản thân một chút."Hoàng Bích Như nghe vậy cúi đầu không nói lời nào, trong lòng xiêu xiêu, màn trình diễn một tuần trước vẫn còn in sâu trong đầu cô. Lúc đó có lẽ cô hơi quá đáng thật. Lỗi cũng một phần do Ninh thở dài, đưa tay vỗ vỗ bả vai cô, bất chợt thì thầm bên tai Hạ Ngưng Âm"Thật ra không cần sợ anh ta, Lương giám cũng không phải hung thần ác sát gì, chỉ cần mọi việc cô hiểu lý lẽ, đừng chọc giận anh ta là cô có thể bình an trụ ở công ty này, đây là bí quyết a, dù gì cô với Lương giám cũng sống lâu dài nên phải nhớ thật thật kỹ lời tôi dặn nha."Dứt lời, Lam Ninh đứng dậy, đi tới chỗ Lương Tử Nhan, cung kính chào một cái rồi rời Bích Như lặng thinh trước những điều đó,cô thư ký nói cũng đúng. Nếu hôm đó cô không kích động, đánh Lương Tử Nhan, cũng sẽ không xảy ra tình cảnh hôm ra thì sau khi đánh xong cô cũng có hơi hối hận, bất cứ người nào bị cô lao đến đâm đánh đá cắn như thế cũng không chịu đựng nổi, huống chi đối phương là Lương giám quyền cao chức trọng, cô biết đàn ông luôn coi trọng sĩ diện, nhất là mấy người giàu có, họ lại càng ghét nhất loại phụ nữ bạo nhiên sự biến thái của anh đã in sâu trong tâm trí cô, nghĩ đến cô vừa từ nguy hiểm trở về đã cảm thấy lạnh sống lưng, thân thể liền run cầm cập, sắc mặt mới dịu đi lại trắng mắt Lương Tử Nhan luôn đặt trên người Hoàng Bích Như, thấy khuôn mặt cô không chút huyết sắc thì tâm như dao cắt, hàng chân mày bất tri bất giác cau lại. Anh lộ ra biểu cảm dở khóc dở cười không biết làm thế nào, vị cay đắng trong lòng càng lúc càng thế nào để em không còn sợ anh nữa?Lương Tử Nhan bước từng bước một tới bên cạnh Hoàng Bích Như, cố gắng không làm cô sợ. Nhìn đôi mắt nai tơ bị doạ đến hoảng loạn, anh xuống nước, dịu dàng hết mức có thể"Vẫn ổn chứ?"Hoàng Bích Như gục mặt xuống, tận lực giả Tử Nhan lại nghĩ cô cúi xuống khóc thầm, đáy lòng lo lắng như điên, quýnh quáng dùng giọng điệu dỗ con nít nói với cô"Đừng sợ. Tôi… Tôi… không làm gì em cả""Không... Không... Tôi không sợ anh... Tôi chỉ là..." Giọng cô đứt quãng, cứ như sắp khóc tới nơi, theo phản xạ có điều kiện lùi về phía sau, thuận tiện đặt ly cạn sạch nước lên mép Tử Nhan nhíu lông mày, xem ra cô bị dọa sợ không nhẹ, anh nhớ mình đâu làm gì quá mức?Kiểu này lần sau anh phải chú ý hơn mới ra, không thể trách Hoàng Bích Như. Gương mặt của Lương Tử Nhan quá âm trầm, bản tính anh lại lạnh lùng, không thèm đếm xỉa tới ai, cả người lúc nào cũng tản ra 4 chữ " Đừng lại gần tôi"Hoàng Bích Như lúc đi học rất nghe lời. Thấy trên người anh dán bảng bố cáo thiên hạ "đừng lại gần" thì răm rắp làm theo. Có đánh chết cô cũng không lại gần anh ta nửa Tử Nhan mắt thấy cái ly cô để trên bàn lắc lư sắp rơi xuống, sợ mảnh thuỷ tinh văng trúng làm cô bị thương, đành phải thỏa hiệp"Được, em nói gì tôi cũng nghe, em… em đừng lui về sau!"Vì lo lắng nên Lương Tử Nhan tự tay kéo cô qua, Hoàng Bích Như thình lình bị anh nắm tay, hết hồn, thân mình hơi giãy giụa một chút, lúc này cái ly trên bàn lúc này vừa khéo rơi Tử Nhan hoảng sợ, nhanh chóng đẩy cô ra, một vài mảnh vỡ thuỷ tinh rơi vào bụng anh, thoáng chốc bụng anh đỏ máu. Thuỷ tinh cắt vào bụng anh ta chảy máu."A ——! !" Hoàng Bích Như thét chói lên xả stress. Ngu gì bỏ lỡ cơ Tử Nhan quay qua nhìn Hoàng Bích Như lúc này đang la bải hải, nén đau hỏi"Không sao chứ?"Giọng đều đều, lạnh nhạt, làm như người bị thương là người khác chứ không phải anh ta ngác. Anh ta hỏi mình có sao không là có ý gì?Bị thương không lo kêu bác sĩ, còn ở đó lo sao trăng cho thiên lắc đầu "Không... không sao"Rồi nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng " Vết thương của anh?"Sắc mặt đang tối đen vì câu nói của ai kia sáng bừng lo lắng cho anh?Vết thương này... thực cười ôn hoà, trấn an người đối diện "Không sao"Sau đó đi tới bàn làm việc gọi cho Lam Ninh"Thư ký Lam, kêu bác sĩ tới ngay lập tức cho tôi."Thời gian lẳng lặng trôi, hai người đều trầm mặc, không ai nói gì với sau, thư ký Lam gõ cửa, nhanh chóng đi vào, sau lưng có thêm người đàn ông tuấn Ninh nhìn thoáng qua Lương Tử Nhan, đầu óc đen tối phát huy hiệu suất làm việc tối đa. Làm gì mà bị thương? "Làm việc quá sức" nên "hao tổn nguyên khí" à?Hí người vất vả nén cười, ỡm ờ hỏi, "Lương giám, anh bị thương?"Lương Tử Nhan lẳng lặng cởi tây trang, lộ ra một mảng bụng ướt đỏ, trên còn cắm vài miếng thuỷ tinh, lớn có nhỏ bác sĩ nhanh chóng xử lý vết thương đúng chuẩn lương y như từ thấy vết thương kinh khủng trên bụng Lương Tử Nhan, cảm giác áy náy dâng trào như thuỷ triều trong ngực Hoàng Bích thật lòng không cố ý, mặc dù từ lúc gặp gỡ đến giờ cô không ưa anh, đối với thái độ của anh càng ngày càng chán ghét, nhưng cô cũng không phải là loại người tiểu nhân, càng không bao giờ dùng những thủ đoạn ti tiện này trả thù nhanh, vị bác sĩ đã giúp Lương Tử Nhan sơ cứu xong, thu dọn đồ đạc, sau đó quay sang dặn dò vài điều với thư ký Lam. Nào là bị thương như vậy nên vệ sinh thế này, cẩn thận thế kia,...Nói dông dài một hồi cũng xong nhiệm vụ, rất thức thời cáo khi đi, còn ném lại một câu đầy ẩn ý " Tôi về. Mọi người cứ tiếp tục"Nói xong, bỏ chạy có gì mà cứ tiếp tục?Hoàng Bích Như thật muốn quăng nguyên đôi giày vào mặt ông bác sĩ già không nên nết biểu linh tinh gì vậy? Nói cứ như tôi bị sadism hả?Ôi. Thanh danh của cho ông là chạy nhanh đó. Không biết tay tôi!!!Lương Tử Nhan không để ý lời bác sĩ, anh ung dung mặc áo vào, điềm tĩnh nhìn gương mặt hằm hằm tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống ông bác sĩ của Hoàng Bích khẽ mỉm cười, thấy điệu bộ của cô thật đáng Tử Nhan tới bên sofa, ngồi cầm văn kiện lên, cố lấy giọng bình thường, bảo "Tới đây."Giọng nói như nói với không khí. Cụt không thể nào cụt Bích Như bị câu ra lệnhbị câu ra lệnh được xếp vào hạng mục lùn quốc tế của ai đó kéo về thực tại. Cô... You will not abandon me to them?'.Nếu em dám lừa tôi, tôi sẽ không tha cho em đâu.”.Chúng tự hỏitại sao buồn rầu chẳng bao giờ tha cho nguyện thiết tha cho em, vì em sẽ phải chết cô me urge you, since you will have to die anh đã có thể tới thường xuyên, nhưng anh tha cho I could come more often, but I spare em dám lừa gạt tình cảm của anh, anh sẽ không tha cho em!". nhưng em không rõ là anh đang than thở chuyện anh với Kenna hay là tình huống y hệt giữa em và Mary. but I'm not sure whether you're bemoaning your situation with Kenna or mine with they will spare brother, leave me không, tôi sẽ không tha cho em”.If not, I will not force you.”.Tôi thấy vậy liền nói” Thôi, hai chú tha cho em con đi”.Anh ta sẽ không buông tha cho em trừ phi em won't let me go unless I em sẽ làm, làm ơn tạm tha cho em hôm nay will do that tomorrow, please spare me for đã nói, khi em một lần nữa xuất hiện trước mặt anh,anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho em.”.He said,“Once I take your hand,I never let go even when you let go of me.”.Forgive father's gonna forgive it comes… I forgive you.

nếu anh chết em có tha thứ cho anh không